Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau tiếng gõ cửa, tiếng ồn ào bên trong tràn ra như thủy triều. Mùi khói tràn ngập trong không khí như sương mù.

Ánh sáng trong phòng yếu ớt, sương mù dày đặc khiến mọi thứ trở nên mông lung không rõ. Mười mấy người đàn ông vừa cười vừa nói vừa giơ ly rượu, gạt tàn thuốc trên bàn đầy tro bụi, vài tàn thuốc vẫn đang chậm rãi cháy, nồng nặc mùi nicotine.

Một tay Điền Yên đặt sau lưng, cung kính bưng mâm rượu đến trước bàn.

Bàng Kinh Phú ngồi ở chính giữa, anh nhấc mi mắt lên, liền nhìn thấy người từ cửa đi về phía này.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi có hoa văn đen trắng theo phong cách lưu manh, lạc lõng giữa một nhóm đàn ông bụng bia mặc âu phục mang giày da.

Điền Yên thấy vẫn còn sáu người đàn ông đứng ở một góc sát tường, nơi ánh sáng không thể xuyên qua, hai tay cung kính đặt trước mặt, xếp hàng chỉnh tề như thể họ đang chờ lệnh.

Bàng Kinh Phú cầm ly rượu whisky đưa lên miệng, chất lỏng màu đỏ đậm tỏa sáng như một viên ngọc trong ly, anh nhàn nhã nhấp một hớp.

“Ôi, lại thêm một người nữa.”

Một người đàn ông trong số đó trêu ghẹo nói, tay cầm ly rượu, nhìn Điền Yên cười to: “Sao vẫn là nữ, vậy mà cũng dám đi vào.”

Điền Yên không hiểu câu này là có ý gì, cô nghi ngờ nhìn về phía Bàng Kinh Phú. Anh thản nhiên lắc phần chất lỏng còn sót lại trong đáy cốc, đầu ngón tay xinh đẹp nhẹ nhàng vuốt ve mép cốc, cảm nhận bề mặt bóng loáng của ly, cố ý giả vờ dửng dưng.

“Là giám đốc kêu tôi vào….”

“Đến đây, đến đây, để tôi xem xem cô bán rượu gì.” Một người đàn ông bụng phệ ngoắc tay với cô.

Điền Yên cúi người xuống, một tay cung kính dâng mâm rượu lên cho ông ta nhìn.

Nhìn tư thế tiêu chuẩn của cô, người đàn ông cười hùng hồn chói tai: “Cô được huấn luyện rất tốt, không giống người lỗ mãng vừa nãy, chọc cho Nhị đương gia(*) không vui.”

(*): đương gia có bốn nghĩa, một là chỉ người làm chủ cơ nghiệp gia đình, hai là chỉ người chủ trì sự vụ gia đình hoặc sự vụ công cộng, ba là làm chủ, bốn là chỉ người chồng

Chai rượu bị một người lấy ra khỏi mâm.

Điền Yên đứng thẳng người, người đàn ông quan sát một phen, lắc đầu một cái nói: “Loại này không ngoan, toàn là tiếng Anh, xem không hiểu, lấy đi lấy đi.”

“Tiên sinh, trong tiệm có quy định đã cầm chai rượu có nghĩa là muốn mua nó.”

“Mẹ nó ai cho cô lập ra quy tắc này. Ở trong phòng này chúng tôi là quy tắc! Cô gái ngu ngốc này có hiểu hay không! Muốn kiếm tiền phải bày ra sắc mặt tốt.”

Điền Yên không muốn gây phiền phức, cô cúi đầu lần nữa, đặt rượu lên mâm.

Nhị đương gia ở một bên cầm lấy chai rượu ông ta định trả lại.

“Nếu là quy tắc vậy thì mua đi. Tôi thấy cô gái này muốn kiếm tiền từ chai rượu này, cho cô ta cơ hội đi.”

Người đàn ông vừa rồi thay đổi thái độ, nịnh bợ gật đầu.

Nhị đương gia bụng bồ dao găm(*), ánh sáng xanh lam chiếu lên vầng trán sáng ngời của anh, nụ cười quái dị càng trở nên xấu xa hơn, anh chỉ vào góc tường phía sau cánh cửa.

(*): nói lời thiện nhưng trong lòng có ác ý

“Cô cũng quỳ ở kia, quỳ đến khi tôi uống xong chai rượu này. Nếu không sổ nợ này coi như tính trên đầu của cô.”

Điền Yên quay đầu lại, phát hiện một người phụ nữ co ro trong góc. Người này cũng giống như cô, mặc quần áo của nhân viên pha chế, chẳng qua tóc bị rượu làm ướt, giống như một con chó hoang chán nản cúi đầu, run lẩy bẩy quỳ dưới đất.

Chỉ sợ đây là người vừa chọc tới Nhị đương gia trong miệng bọn họ.

“Tiên sinh, tiền chai rượu này có để cho tôi hay không là do anh quyết định. Nếu anh muốn cho tôi thì tôi sẽ quỳ, còn nếu anh không muốn thì tôi sẽ đi ngay bây giờ.”

Nhị đương gia cười to: “Nếu cô đã thành khẩn như vậy, vậy thì quỳ đi! Tiền chai rượu này tôi nhất định sẽ bỏ vào túi cho cô, nhanh lên!”

Điền Yên ngoan ngoãn cầm mâm đến, chờ lúc đến gần người nọ, cô mới phát hiện người đó lại là Chúc Nhược Vân.

Chúc Nhược Vân nghe thấy giọng nói của cô, cô ta nhát gan ngẩng đầu lên, dùng ánh mắt cầu cứu nhìn cô. Trên mặt cô ta có vết thương, khóe miệng trầy da, giống như bị người ta đánh.

Sau lưng truyền đến âm thanh trầm thấp của Bàng Kinh Phú.

“Trò chơi cũng sắp kết thúc rồi. Ông chủ Lâm, tôi sẽ cung cấp cho ông rượu thượng hạng và phòng bao, chỉ cần ông mở miệng, tôi đảm bảo lát nữa sẽ có nhiều tài nguyên hơn đang chờ ông.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận