Chương 40

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 40

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dấu Mực Của Dục Vọng
Sự kiểm soát của Từ Chính Thanh vỡ tan trong khoảnh khắc.
Tiếng gõ phím dừng lại. Hơi thở của anh trở nên nặng nề.
Anh không nói gì. Anh chỉ dùng một tay ôm chặt lấy eo Hứa Điềm, giữ cô cố định trên đùi mình. Tay kia, anh tắt máy tính.
Màn hình tối đen, phản chiếu khuôn mặt đỏ bừng của cô và ánh mắt rực lửa của anh.
“Em chắc chứ?” Giọng anh khàn đặc. “Đây là thư phòng.”
“Chính vì là thư phòng…” cô nói, bàn tay hư hỏng bắt đầu cởi cúc áo sơ mi của anh, “…nên mới kích thích.”
Anh gầm gừ.
Anh không hôn cô. Anh đứng bật dậy, bế xốc cô lên. Hứa Điềm hét lên một tiếng nhỏ. Anh không ném cô lên giường. Anh ném cô… lên chính cái bàn làm việc lạnh ngắt.
“A!”
Sách vở, tài liệu, bút viết bay tứ tung. Tấm lưng trần của cô áp vào mặt gỗ cứng và lạnh, một sự tương phản đột ngột khiến cô run rẩy.
“Đứng yên,” anh ra lệnh.
Anh không cởi đồ cô. Anh chỉ vén chiếc váy của cô lên tận eo, rồi dùng răng, cắn vào mép chiếc quần lót ren mỏng manh.
“Từ… Từ Chính Thanh…”
Anh xé toạc nó sang một bên.
Không có dạo đầu. Không có hôn môi.
Cô đã ướt sũng từ lúc ngồi trên đùi anh. Nhưng sự xâm nhập đột ngột này vẫn khiến cô co rúm lại.
Anh đã cứng đến phát điên. Anh nhắm thẳng vào cửa huyệt, thúc mạnh.
“Á… Đau… Căng quá…”
Bên trong cô vừa ướt át vừa chật chội. Anh nghiến răng, vùi mặt vào ngực cô, mút mạnh qua lớp áo lót.
“Ướt nữa!” anh ra lệnh, như thể đó là một bài tập.
Và cô, cơ thể cô, lại ngoan ngoãn nghe lời. Nước dâm trào ra, làm ướt đẫm cả đống tài liệu đang lót dưới mông cô.
“Thế này… mới ngoan…”
Anh bắt đầu thúc.
Mạnh bạo. Dứt khoát.
Trong thư phòng yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm, tiếng thở dốc nặng nề, và… tiếng giấy tờ sột soạt dưới thân cô.
Mùi giấy mực hòa quyện với mùi mồ hôi, mùi của dục vọng. Nó kích thích anh đến điên cuồng. Anh như một con thú đang đánh dấu lãnh thổ của mình.
“A… A… Em… Em sắp…”
Anh không cho cô thời gian. Anh nắm chặt lấy hông cô, thúc nhanh và mạnh hơn. Anh muốn đâm xuyên qua cô, đâm xuyên qua cả cái bàn này.
Anh gầm lên, bắn sâu vào bên trong cô.
Cả hai gục xuống, thở hổn hển. Hứa Điềm nằm đó, vô hồn, cả người run rẩy.
Từ Chính Thanh rút ra, để lại một mớ hỗn độn dính nhớp trên đùi cô và trên bàn.
Anh nhìn cô, rồi nhìn xuống đống tài liệu dưới thân cô. Những trang giấy trắng, giờ đã ướt sũng, nhòe cả mực.
Anh chậm rãi cầm một tờ lên. Đưa lên mũi.
Và hít một hơi thật sâu.
Hứa Điềm kinh hãi nhìn hành động đó.
Anh nhắm mắt, vẻ mặt đầy thỏa mãn. “Hừm… Mùi rất thơm.”
Rồi anh mở mắt, nhìn cô. Ánh mắt đó không còn là của thầy giáo.
Anh lật cô lại.
“Bài học vẫn chưa xong,” anh nói, ép cô chống hai tay xuống bàn, cong mông về phía anh.
“Đứng vững.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận