Chương 400

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 400

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Em Không Muốn Chị Giận Em Qua Đêm, Chị À
Dư Xán khoanh tay, bình tĩnh trả lời: “Với kỹ thuật của cậu đúng là có thể, nhưng em trai tôi đích thật là một kẻ điên, nó thậm chí có thể lái xe xuống vách núi, cậu muốn nó lái xe đưa Kiều Sở Sở bay xuống vách núi sao?”
Bùi Phong Lộng: “… Kiều Sở Sở đang ở trên xe cậu ta dám sao?!”
“Hoài Lăng không làm chuyện nó không nắm chắc, nó dám.” Dư Xán bình tĩnh nhìn anh ấy: “Cậu có dám thử không?”
Bùi Phong Lộng: “…”
Anh ấy suy nghĩ một chút, đấm mạnh một đấm vào xe: “Vậy mau bảo cậu ta cút về đi!”
Dư Xán cầm lấy điện thoại di động: “Tôi đi gọi Vi Sinh Lẫm đi bắt nó, các cậu yên tâm đi, nó sẽ không làm tổn thương Kiều Sở Sở, vừa rồi khi nó hôn cô ấy, rất rõ ràng đã khiến Kiều Sở Sở tức giận, nó cũng đang sợ.”
“Hả?” Lâu Thính Tứ cười, miệng nam mô bụng bồ dao găm, giọng điệu cố ý kéo dài: “Vậy mà chị Dư Xán còn có thể nhìn ra cậu em trai giết người không chớp mắt của mình đang sợ hãi sao? Nếu cậu ta biết sợ thì đã không nên làm.”
Vi Sinh Dư Xán không cho là đúng: “Đúng là không nên, nhưng Hoài Lăng chính là kiểu người có tính chủ động rất mạnh, nó không hiểu những thứ như nhẫn nhịn hay khiêm nhường, chỉ biết cướp đoạt và chiếm hữu, tôi cũng không dạy được, chỉ có thể để Kiều Sở Sở dạy nó.”
Cô ấy vui vẻ nhếch khóe miệng: “Dù sao đứa nhỏ lớn rồi mẹ cũng không lo được nữa.”
Lâm Thanh: “… Hình như trông cô rất vui vẻ?”
Mặt mày Dư Xán cong cong, nhỏ giọng nói: “Cổ phiếu tôi mua tăng giá rồi, sao tôi có thể không vui được.”
Lâm Thanh trầm mặc, nhìn Lâm Thâm, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Mua cổ phiếu của nhà họ Bùi còn đáng tin hơn anh tôi!”
Cô nhìn về phía bảy người nhà họ Bùi.
Bảy người cầm lấy di động muốn gọi điện thoại cho Kiều Sở Sở, nhưng lại nhớ ra Kiều Sở Sở không mang theo điện thoại, cả người nóng nảy bực bội cũng không biết trút ra đây!
Đáng giận!!

Kiều Sở Sở nắm chặt dây an toàn, sợ hãi nhìn về phía Hoài Lăng: “Hoài Lăng, cậu bình tĩnh một chút được không? Tôi đã nói với cậu là tôi không quan tâm nữa, cậu không cần thiết phải làm đến mức này chứ?!”
Hoài Lăng không chút thay đổi, lái xe đưa cô đi thẳng đến bờ biển.
Ánh trăng như vẩy mực, bờ biển cũng không có đèn.
Nước biển nhấp nhô như mực nước.
Trong xe có thể nghe thấy tiếng sóng biển.
Lòng bàn tay Kiều Sở Sở lạnh toát, do dự nhìn về phía Hoài Lăng.
Hoài Lăng lấy khăn ướt ra lau vết máu trên mặt, lại tỉ mỉ lau sạch sẽ từng ngón tay, quay đầu nghiêm mặt nhìn cô.
Cô bị nhìn đến phát sợ: “Cậu làm gì thế?”
[Sẽ không phải lại muốn hôn mình chứ?]
Hoài Lăng mất mát rũ mắt, dựa sát vào cô.
Tay cậu thoang thoảng mùi rượu khử trùng, dịu dàng vuốt ve gò má cô.
Sở Sở đề phòng lui về phía sau, Hoài Lăng dùng hai tay nâng mặt cô, cẩn thận nhìn kỹ từng chỗ trên mặt cô.
Đèn trong xe không sáng.
Cậu hơi nhíu mày lại, ánh mắt cũng đầy ưu thương.
Ánh mắt cậu quét từ trán cô xuống dưới, đi ngang qua đôi mắt, chóp mũi, bờ môi.
Tầm mắt Hoài Lăng có chút dừng lại, sau đó, cực kỳ chậm rãi ngước mắt lên, nghênh đón ánh mắt sợ hãi của cô.
Cậu không nói gì, đưa tay ôm lấy cô.
Động tác của cậu rất nhẹ nhàng, cảm giác như muốn trấn an một bé con đang sợ hãi, vùi đầu vào cổ cô.
Kiều Sở Sở không hiểu, cũng không nhúc nhích.
Vài phút sau, Hoài Lăng tách ra, ra dấu tay nịnh nọt: “Chị giận thì đánh em đi, chị.”
Cô ngẩn ra: “Vì vậy nên cậu mới đưa tôi đến đây sao?”
“Em muốn nói chuyện rõ ràng với chị.” Miệng cậu hơi bĩu ra, khổ sở dùng thủ ngữ: “Em không muốn chị giận qua đêm.”
Kiều Sở Sở thở phào nhẹ nhõm.
[Làm mình sợ muốn chết, mình còn tưởng cậu ấy muốn làm chuyện cực đoan nữa.]
Cô thẳng thắn gật đầu, lưu loát nói: “Yên tâm đi, tôi sẽ không giận cậu qua đêm, tôi là người có lòng rộng lượng, chỉ cần sau này cậu không làm chuyện đó nữa, tôi cũng sẽ không tức giận với cậu nữa!”
Hai mắt Hoài Lăng sáng ngời, thở dài một hơi: “Chị không giận em là tốt rồi.”
Vẻ mặt tươi sáng của cậu lại chuyển sang vẻ u ám: “Ở nhà em không có ai thích em, chị là người ngoài đầu tiên có quan hệ tốt nhất với em, anh không muốn mất chị.”
Nói xong, cậu vui vẻ cầm tay cô, mạnh mẽ luồn vào năm ngón tay cô, năm ngón tay đan chặt vào tay cô.
Kiều Sở Sở: “…”
Cô muốn rút tay lại.

Bình luận (0)

Để lại bình luận