Chương 400

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 400

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

399 Cậu và em gái Lâm chia tay hả 2
Vì thế khi Lục Nhất Hoài một lần nữa quấy rối, đòi cô đi Thượng Hải cùng anh ta, cô dứt khoát đồng ý, thái độ xoay chuyển 180 độ, khiến người đàn ông nheo mắt lại, xoay mặt cô qua nhìn kỹ, đoán xem có phải cô đang đánh chủ ý xấu gì hay không.
Điện thoại di động trong túi quần liên tiếp kêu lên, đột nhiên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Chi Nam, cô cầm lên nhìn, Hàn Tinh nói cô ấy đã đến cổng trường học, lớn gấu trúc không xách nổi hành lý, làm sao bây giờ.
Lâm Chi Nam không khỏi mỉm cười, tạm biệt Khương Nhiêu, sau đó chuẩn bị đi ra bên ngoài phòng học.
“Hay là tối nay tôi mời cô một bữa cơm nhé.”
Lâm Chi Nam ngoái đầu nhìn, trên mặt Khương Nhiêu có chút không được tự nhiên, đối diện với ánh mắt ngạc nhiên của cô, lập tức bổ sung “Cô đừng hiểu lầm, tôi cũng chẳng có ý định làm bạn với cô đâu, chính là về sau chúng ta cần hợp tác lâu dài, quan hệ hòa thuận vẫn khá cần thiết.”
Lý do này…
Lâm Chi Nam thiếu chút nữa bật cười “Hiện giờ tôi phải tiếp đón bạn, đoán chừng buổi tối không có thời gian.”
“Chẳng qua…” Cô đổi đề tài “Đến Thượng Hải, nếu như cô nhiệt tình làm chủ, tôi sẽ không từ chối, đãi ngộ khách sạn 5 sao cũng được.”
Khương Nhiêu nghẹn họng, Lâm Chi Nam mỉm cười vẫy tay với cô ta.
Còn chưa đến cổng phía đông của trường học, một đầu lông xù mượt mà nhảy ra ngoài đường nhỏ vẫy tay với cô, gió lạnh gào thét cũng không ngăn được gương mặt ngây thơ vui cười của cô ấy, nói cái gì mà không xách nổi hành lý, thật ra chỉ là một vali nhỏ.
Lâm Chi Nam còn chưa đến gần, Hàn Tinh đã lao đến nhào vào người cô “Nam Nam, Nam Nhi của mình, mình nhớ cậu chết đi được.”
“Cậu thật quá đáng, không đến đón mình, con đường này mình đi thật lạnh giá trong lòng.”
Hàn Tinh ngẩng đầu, gương mặt nhỏ nhắn phồng lên “Anh mình cũng thế, sau khi ném mình ở cổng trường thì chạy đi, nói năm sau là 20 tuổi, dù sao cũng phải tay làm hàm nhau, nhưng mình còn chưa tới 19.”
Lâm Chi Nam nhịn cười, nhìn cô ấy một lượt “Hình như cậu mập lên, mặt tròn hơn.”
Nói xong còn nhéo mặt cô ấy.
“A a a, đều là do thức ăn bên đấy, không thể trách mình.”
“Thôi đi, người ta du học bốn năm, cũng chẳng thay đổi.”
Mùa đông ở Đế Đô âm ba, bốn độ, gió lạnh thổi đến run người, có lẽ kỳ thi cuối kỳ đã qua, người hai bên đường cũng ít đi.
“Chi Nam, mình nói cho cậu nghe, trong vali của mình đều là đồ ăn ngon mang về cho cậu.”
Hàn Tinh khoác tay Lâm Chi Nam, mặc cho cô nhận lấy vali.
“Chờ cậu ăn xong sẽ biết vì sao mình mập hơn.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận