Chương 401

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 401

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Hai Chúng Ta Nắm Tay Nhau Lúc Nào Vậy
Nhưng Hoài Lăng nắm rất chặt nhất định không muốn buông ra, vui sướng nhìn cô, trong mắt đều là ý cười.
Cô lúng túng: “Cậu làm như vậy sao tôi dùng ngôn ngữ ký hiệu với cậu được?”
“Không cần dùng thủ ngữ, em có thể hiểu bằng cách đọc môi chị.” Hoài Lăng tiến đến trước mặt cô, định chờ cô nói chuyện.
Kiều Sở Sở: “…”
[Tên nhóc này vốn dĩ không hiểu mình muốn nói cái gì, cậu ấy cũng không hiểu giữa nam nữ có sự khác biệt sao?]
Hoài Lăng ngẩn ra, mắt bất ngờ đỏ hoe, nước mắt lại đảo quanh hốc mắt.
Da đầu Kiều Sở Sở run lên: “Sao cậu lại khóc rồi!”
Mũi Hoài Lăng đỏ ửng, miệng mím lại, khổ sở khóc nức nở.
“Chị ghét em.”
Cậu khóc hu hu: “Chị không còn yêu em nữa…”
Kiều Sở Sở ôm đầu: “Tôi từng yêu cậu lúc nào!”
Hai mắt Hoài Lăng đẫm lệ mông lung, đáng thương dùng tay nói với cô: “Trước kia chị cũng không bài xích chuyện nắm tay em.”
Kiều Sở Sở gãi đầu: “Hai chúng ta nắm tay nhau lúc nào vậy?”
Hoài Lăng bĩu môi: “Trong nhà không ai thích em, em không muốn chị cũng không thích em.”
Cô ngẩn ra: “Người trong nhà không thích cậu sao? Không phải chứ, không phải nói cậu là đứa con trai nhỏ được nhà Vi Sinh yêu thương nhất sao?”
Hoài Lăng cũng ngẩn ra, rồi lại nở nụ cười.
Hai mắt cậu vốn đang ngấn lệ, giờ nở nụ cười như vậy ngược lại có vẻ rất cay đắng: “Em là một kẻ điếc, chị, đối với cha mẹ em mà nói, em như này không những không nhận được sự thương hại của bọn họ, mà bọn họ còn cảm thấy em phiền, chán ghét em.”
Hoài Lăng dùng thủ ngữ: “Lúc mẹ sinh ra em đã là một sản phụ cao tuổi, bác sĩ cũng đã khuyên bà ấy không nên sinh nữa, nhưng bà ấy vẫn sinh em ra với hy vọng sẽ có thêm một người cạnh tranh với các anh chị của em.”
Ánh mắt cậu dần dần trở nên ảm đạm: “Em vừa sinh ra đã không nghe thấy âm thanh, cha mẹ muốn cấy ốc tai nhân tạo cho em nhưng em lại bị dị dạng ống tai, không đặt ốc tai vào được, cho nên họ lập tức thẳng tay vứt bỏ em, ném em cho chị em nuôi.”
“Họ thậm chí còn không muốn đặt tên cho em, nhưng chị của em rất tốt, chị ấy đã đặt tên cho em là Hoài Lăng, hy vọng em sẽ không bao giờ quên phải vượt qua chính mình.”
Cậu cầm lấy điện thoại di động đánh chữ: “Thật ra vốn là Hoài Lăng (凌), nhưng chị em cảm thấy hai chữ này phối hợp với nhau không đẹp bằng chữ Lăng (绫), cho nên đã đặt cho em một chữ đồng âm.”
Cậu càng gõ chữ càng vui vẻ: “Giống như tên Kiều Sở của chị cũng đồng âm với nhân tài kiệt xuất (*) vậy! Hai chúng ta có nhiều điểm trùng hợp! Đúng không!”
(*) 翘楚 là nhân tài kiệt xuất, tài năng xuất chúng đọc đồng âm là kiều sở
Kiều Sở Sở cười không nổi, ngược lại còn thấy có chút đau buồn thay cho cậu.
[Thì ra tin đồn Hoài Lăng rất được yêu thương, là do gia tộc của cậu ấy tạo ra để tạo vỏ bọc vui vẻ hòa thuận giả dối.]
Cô tò mò: “Vậy tại sao cậu lại làm công việc này?”
Vẻ mặt Hoài Lăng thản nhiên: “Em cũng không thích chính bản thân mình, cho nên em đã nghĩ rằng có thể chấm dứt mạng sống của mình bất cứ lúc nào cũng tốt, chỉ là em không ngờ bọn họ lại yếu ớt như vậy, đánh không lại em.”
Kiều Sở Sở kinh ngạc: “Không, cậu không được nghĩ như vậy!”
Cô vội vàng cầm tay cậu: “Tôi không giận cậu nữa, cậu đừng suy nghĩ lung tung!”
Hoài Lăng kinh ngạc, nghiêng đầu.
Kiều Sở Sở chân thành nói: “Công việc này có thể không làm thì đừng làm nữa, tôi không muốn tham gia tang lễ của cậu đâu.”
[Trong dự báo mình đã tham gia một lần rồi, thật sự không thể chấp nhận nỗi!]
[Cảm giác mất đi nhân vật mình thích quá khó chịu, quá khó chấp nhận, căn bản là không vượt qua được.]
Hoài Lăng từ từ mở to mắt, trở tay nắm lấy tay cô, đặt lên ngực cậu.
Nơi này của cậu rất ấm áp.
Cậu cười gật đầu: “Em đồng ý với chị.”
Sở Sở vui vẻ: “Thật sao?!”
Cậu gật đầu: “Em không làm công việc này nữa, em có thể học cách đầu tư, đến lúc đó em cũng có thể kiếm tiền.”
Hoài Lăng tiến đến trước mặt cô: “Chỉ cần chị vui vẻ là được.”
Kiều Sở Sở gật đầu, chủ động ôm lấy cậu: “Vậy là tốt rồi, cậu có thể an toàn là tốt rồi.”
Cả người Hoài Lăng run lên, không ngờ cô sẽ chủ động ôm mình, tim cậu đập nhanh hơn vài nhịp.
Trong lòng Kiều Sở Sở buồn bực đến mức không thể tưởng tượng nổi: [Mình không chịu nổi việc nhân vật mình thích chết, mặc dù cậu ấy có bí mật gạt mình thì cứ xem như đó là khuyết điểm của nhân vật này đi. Chỉ cần cậu ấy còn sống, sống thật tốt ở một nơi nào đó trên thế giới, là một chuyện tốt, về phần chuyện của mình, chờ sau khi mình giải quyết xong, mình cũng định sẽ xuất ngoại.]
Hoài Lăng: “?”

Bình luận (0)

Để lại bình luận