Chương 406

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 406

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bị em trai vợ uy hiếp dụ dỗ, vì đứa trẻ nên chỉ có thể cởi hết quần áo bị đùa bỡn trước mặt đứa trẻ (phần 1)
Cứ như vậy, Tô Mộc vừa mới tiến vào căn cứ, cậu đã bị Nhị thiếu gia thuộc gia tộc điều khiển căn cứ nhìn trúng rồi mang đi ngay dưới đủ loại ánh mắt hâm mộ ghen tỵ hoặc là thờ ơ lạnh lùng của những người cùng đội đi với cậu đến đây.
Không cần phải cởi hết quần áo ngay trước đủ loại ánh mắt ở nơi công cộng, không cần phải kiểm tra từng tấc một trên thân thể như bị làm nhục để xem xem có vết thương nào do bị thây ma cắn hay không, cũng không cần phải chen chúc ở nơi cách ly đông người và bị những tên cảnh vệ chỉa súng vào người, trong lòng run sợ, sợ những người bên cạnh mình sẽ biến thành thây ma trong một giây tiếp theo, sau đó gặm cắn cổ mình.
Cậu trực tiếp bỏ qua những thủ tục này, sau đó được Ngũ Hi Thần dẫn đến một trong những ngôi biệt thự trong khu vực trung tâm nơi đối phương ở.
Chẳng qua là, cho dù đã hơn hai năm trôi qua, nhưng Tô Mộc đã xem qua cốt truyện vẫn biết thiếu niên trước mắt này không phải người ngoài mà chính là em trai của nhân vật chính đã vứt bỏ chồng con.
Trong cốt truyện, em trai của nhân vật chính Ngũ Nhan Tịch vừa liếc mắt liền nhìn thấy được cậu, hơn nữa dựa vào gương mặt của đứa bé trong tay cậu cực kỳ giống với gương mặt của Ngũ Nhan Tịch khi vừa chào đời liền nảy sinh hoài nghi, đưa cậu và đứa bé vào ở trong biệt thự của hắn.
Chẳng qua là lần này, Tô Mộc còn chưa kịp đưa gương mặt cực kỳ giống với Ngũ Nhan Tịch của đứa bé trong ngực mình ra để Ngũ Hi Thần chú ý thì đối phương đã chú ý tới cậu trước tiên, giống như nguyên nhân khiến đối phương chú ý có chỗ không giống với nguyên nhân trong cốt truyện…
”Vào đi.” Ngũ Hi Thần cà thẻ cửa, mở cửa ra.
”Tôi, thiếu gia, tôi thật sự không phải loại người như vậy…” Tô Mộc áy náy đứng ở cửa, biểu cảm trên mặt hốt hoảng cực kỳ, run rẩy nhìn Ngũ Hi Thần: ”Nếu như cậu muốn vui vẻ… Có thể chọn người khác, tôi thật sự không phải là…”
Vừa nói cậu vừa như chứng minh lời của mình mà đưa đứa bé mình đang bế cho Ngũ Hi Thần nhìn một chút: ”Tôi cũng có con rồi…”
Ngũ Hi Thần nhìn đứa bé ở trong tay Tô Mộc.
So sánh với Tô Mộc gầy yếu tái nhợt tựa như chỉ cần một ngọn gió là có thể cuốn đi, đứa bé kia thoạt nhìn trắng trẻo mềm mại, dáng vẻ được chăm sóc rất tốt, ngũ quan trên gương mặt cũng khiến Ngũ Hi Thần cảm thấy hơi quen mắt, khiến hắn càng thêm phiền não lại chán ghét.
Hắn theo bản năng ghét bỏ đứa bé này.

Quyển 4 –

Bình luận (0)

Để lại bình luận