Chương 408

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 408

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

407 Giang Đình ghen 3
Chỉ liếc mắt qua một cái, Lục Nhất Hoài đã cảm thấy không đáng chú ý, muốn rời tầm mắt, lại bị mép váy đỏ tung bay như cánh bướm chế trụ lại tầm mắt.
Ánh mắt Lục Nhất Hoài hoàn toàn chuyển về, sắc mặt cũng theo đó thay đổi.
Khi đó dưới bầu không khí nóng bỏng, Lâm Chi Nam đã quên mất bản thân mình là ai, mái tóc dài như thác nước che đi gương mặt nhỏ nhắn, ánh đèn trong sàn nhảy chiếu lên người cô, mê loạn, làm người ta mê say.
Rõ ràng không uống rượu nhưng lại có một loại khát vọng, xúc động không chút kiêng kị gì dọc theo l ng ngực, lên cổ rồi đến đỉnh đầu.
Giống như bị đè nén một thời gian dài, lúc này được phóng túng.
Thế là cô theo động tác xoay tròn của Hàn Tinh, xoay tròn nhanh, lại theo nhịp trống cao trào hất tóc lên, giống như một đóa hồng nở rộ, lại giống như hỏa diễm theo gió tung bay. Lúc đầu mọi người trong sàn nhảy cũng không ai quá chú ý đến bọn họ.
Nhưng động tác của hai cô gái này quá mức xinh đẹp, lưu loát, bộ váy trên người còn tôn lên vòng eo non mềm không xương, dưới cổ là một mảng tuyết trắng như ngọc, vô cùng đáng chú ý, càng không cần nhắc đến gương mặt tuyệt diễm vô song dưới mái tóc dài.
Có người cho rằng hai cô là vũ công chuyên nghiệp do quán bar thuê, có người đi theo bọn họ nhảy múa, cũng có người vỗ tay khen ngợi, thưởng thức, hứng thú đều có cả.
Thật tình không biết sắc mặt người đàn ông trên lầu đã đen như đít nồi.
Bóng dáng đứng vững trước cửa sổ thủy tinh, trầm ổn cao lớn, tạo nên một cái bóng đen không giận tự uy.
Phải ôn tập bài vở, không để ý đến anh ta, chê anh ta ồn ào không cho phép nói chuyện, trái lại có thời gian lén đến quán bar nhảy cuồng nhiệt.
Lục Nhất Hoài như có như không nghiến răng.
Không chỉ có một mình anh ta đang nhìn dậy đi đến bên cửa sổ, ánh mắt Giang Đình cũng chuyển qua, đồng tử theo đó co rụt lại, trở nên đen kịt, âm trầm.
Cô đã ở trong nhịp trống cuối cùng khẽ lắc nhẹ eo, trong giây lát ngẩng đầu lên kia, ánh đèn giống như bao phủ lên gương mặt nhỏ nhắn của cô.
Cô quay đầu lại cười với Hàn Tinh, khoa trương lại tùy ý, cô đã không còn là cô gái lệ rơi đầy mặt, tan nát cõi lòng đêm đó, nói mấy lời khiến cho đến tận hôm nay, anh ta cũng không cách nào quên được.
Hơn nửa tháng không gặp, ánh mắt tĩnh mịch của Giang Đình khóa chặt lên người cô, chỉ cảm thấy trái tim vô thức co rút.
Anh ta đột nhiên cảm thấy hơn nửa tháng chết lặng sao lại gian nan như thế.

Bình luận (0)

Để lại bình luận