Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Bão tố lúc nửa đêm
Chiến Lược ngồi trong bóng tối của căn hộ. Căn hộ của Diệp Sương. Hay nói đúng hơn, là “căn hộ của chúng ta”. Nơi này đã trở thành chốn đi về bí mật của hắn suốt thời gian qua, một ốc đảo an toàn để hắn trút bỏ lớp vỏ bọc ngôi sao hạng A, để được là chính mình, để được đắm chìm trong thân thể của người phụ nữ đó.
Nhưng giờ đây, ốc đảo đang bốc mùi phản bội.
Hắn siết chặt chiếc điện thoại trong tay. Màn hình đã tắt, nhưng đoạn video mà Cao Lệ Lệ gửi cho hắn vẫn như một con dao khắc sâu vào võng mạc. Giọng nói của Diệp Sương, cái giọng điệu bình thản đến tàn nhẫn mà hắn chưa từng nghe thấy, vang lên trong đầu hắn.
“Bạn giường.” “Giải quyết nhu cầu sinh lý.” “Một người đáng tin cậy… không hơn.”
Từng chữ, từng chữ như axit tạt thẳng vào lòng tự trọng của một thằng đàn ông đang yêu. Hắn đã nghĩ, sau bao nhiêu lần triền miên xác thịt, sau bao nhiêu đêm hắn vùi mặt vào bầu ngực cô, hắn đã là duy nhất. Hắn đã nghĩ cái cách cô rên rỉ dưới thân hắn, cái cách cô quấn lấy hắn đòi hỏi, đó không chỉ là dục vọng.
Hóa ra, với cô, hắn chỉ là một thằng nhóc, một cây hàng to xài tốt, một món đồ chơi tiện lợi để giải quyết sinh lý.
Chiến Lược cười gằn. Cơn giận bốc lên ngùn ngụt, trộn lẫn với nỗi thất vọng và cảm giác bị sỉ nhục. Hắn mới 20 tuổi, nhưng hắn không ngu. Hắn biết mình đang bị cái gì. Hắn đang ghen. Ghen đến phát điên.
Tiếng khóa cửa vang lên. Một giờ sáng.
Diệp Sương bước vào, dáng vẻ hơi loạng choạng. Trên vai cô là chiếc túi xách, tay kia kẹp điện thoại bên tai, giọng nói trong trẻo mang theo ý cười và mùi rượu.
“Được rồi, được rồi, em về đến nhà rồi. Anh cũng ngủ sớm đi… Ha ha… Khổ thân, sinh nhật em mà anh lại say bí tỉ. Ai bảo anh cứ đòi uống thay em làm gì…”
Chiến Lược đứng bật dậy từ sofa. Cả người hắn như một khối băng tỏa ra hàn khí.
Diệp Sương giật mình, cô “A” lên một tiếng, vội vàng nói vào điện thoại, “Em cúp máy đây, có việc rồi!” rồi ném chiếc điện thoại lên kệ giày.
“Răng Hàm? Sao… sao anh lại ở đây?” Cô ngạc nhiên, rồi bước tới, nụ cười vẫn còn vương trên môi. “Anh không gọi cho em, làm em cứ tưởng… Anh đợi lâu chưa?”
Hơi rượu phả vào mặt hắn, cái mùi rượu trộn lẫn với nước hoa đàn ông xa lạ dính trên người cô khiến cơn giận của Chiến Lược bùng nổ.
“Em vừa đi với thằng nào về?” Hắn gầm lên, giọng khàn đặc.
Diệp Sương sững lại, nụ cười tắt ngấm. “Anh nói gì vậy? Hôm nay sinh nhật em. Là Cam Lộ, anh ấy say quá nên em đưa về thôi.”
“Sinh nhật?” Chiến Lược nhếch mép. “Sinh nhật em mà em không nói cho tôi biết? Em đi với nó? Đi với cái thằng mà em vẫn gọi điện thoại cười cợt õng ẹo?”
“Chiến Lược, anh bị sao vậy?” Diệp Sương cau mày, cô bắt đầu cảm thấy sự bất thường. “Em và Cam Lộ chỉ là bạn bè, là sếp. Anh ấy uống say, em đưa về là bình thường.”
“Bình thường?” Hắn bước tới, ép cô vào tường. “Đưa một thằng đàn ông say về nhà? Hay là đưa lên giường? Em cũng ‘giải quyết nhu cầu’ cho nó luôn à?”
“Anh…” Diệp Sương trợn mắt. “Anh ăn nói linh tinh gì thế!”
“Tôi nói linh tinh?” Chiến Lược cười lạnh, hắn giơ điện thoại lên, ấn nút play.
Đoạn video hiện lên. Góc quay lén, nhưng rất rõ. Văn phòng của cô. Và giọng nói của cô, bình thản nói về hắn.
“Chỉ là bạn giường… hắn cần một người an toàn, đáng tin cậy để giải quyết…”
Mặt Diệp Sương trắng bệch. Cô nhìn chằm chằm vào màn hình, rồi ngẩng lên nhìn hắn, ánh mắt từ ngỡ ngàng chuyển sang hoảng sợ, rồi cuối cùng là… giận dữ.
“Cao Lệ Lệ!” Cô nghiến răng. “Con khốn đó dám quay lén em!”
“Em chỉ quan tâm đến việc bị quay lén thôi sao?” Chiến Lược gào lên, hắn ném điện thoại xuống đất. “Còn những lời em nói thì sao? Hả? Tôi trong mắt em chỉ là một thằng đực rựa để em giải quyết sinh lý thôi đúng không? Một thằng nhóc hàng to xài tốt để em chơi đùa?”
Hắn điên rồi. Hắn thực sự điên rồi. Nỗi đau bị phản bội, bị xem thường khiến hắn mất hết lý trí. Hắn không muốn nghe giải thích. Hắn chỉ muốn trừng phạt.
Hắn cúi xuống, hôn ngấu nghiến lên môi cô. Không phải là một nụ hôn, đó là một sự cắn xé. Hắn cắn môi cô đến bật máu, lưỡi hắn sục sạo trong miệng cô một cách thô bạo, mang theo vị mặn của máu và vị đắng của cồn.
“Không… Ưm… Dừng lại…” Diệp Sương cố đẩy hắn ra, nhưng sức lực của người đàn ông đang cuồng nộ là không thể cản nổi.
Bàn tay hắn không còn là vuốt ve. Hắn xé toạc chiếc áo sơ mi công sở của cô. Tiếng vải bị xé rách vang lên khô khốc. Những chiếc cúc áo văng tung tóe. Chiếc áo lót ren màu đen lộ ra, bao bọc lấy bầu ngực căng tròn mà hắn từng yêu thích.
“Giải quyết sinh lý phải không?” Hắn gầm gừ, bàn tay to lớn bóp chặt một bên ngực cô qua lớp ren. “Được! Hôm nay tôi sẽ giải quyết cho em! Giải quyết đến chết thì thôi!”
Hắn cắn vào cổ cô, vào xương quai xanh, để lại những dấu hôn đỏ bầm. Diệp Sương vừa đau vừa sợ, cô vùng vẫy trong vô vọng.
“Chiến Lược! Anh điên rồi! Anh nghe em giải thích…”
“Im mồm!”
Hắn giật phăng chiếc áo lót, ném sang một bên. Đôi bồng đào trắng nõn, đầy đặn quen thuộc hiện ra, nhưng hắn không còn tâm trạng thưởng thức. Hắn cúi xuống, cắn mạnh vào đầu ti cô.
“A!” Diệp Sương hét lên vì đau.
Hắn không dừng lại. Hắn bế xốc cô lên, quẳng cô lên giường. Hắn không cởi, mà là xé. Chiếc váy công sở bị hắn xé toạc, quần lót mỏng manh cũng chung số phận.
Cơ thể trần trụi của cô phơi bày dưới ánh đèn ngủ mờ ảo. Hắn đứng bên giường, nhanh chóng lột bỏ quần áo của mình. Con quái vật khổng lồ của hắn đã dựng đứng, đỏ ửng vì tức giận và dục vọng, sẵn sàng nghênh chiến.
Diệp Sương co người lại, cô sợ hãi nhìn hắn. “Đừng… Chiến Lược… Em xin anh… Đừng như vậy…”
Hắn không nói gì, chỉ trèo lên giường, đè nghiến cô xuống. Hắn banh hai chân cô ra một cách thô bạo.
“Em nói tôi chỉ là bạn giường của em?” Hắn cười nhạt, tay giữ chặt eo cô. “Vậy thì một ‘bạn giường’ phải làm tròn trách nhiệm của mình!”
Không một chút dạo đầu. Không một giọt bôi trơn.
Hắn nắm lấy cự vật của mình, nhắm thẳng vào cửa huyệt khô khốc của cô, và thúc mạnh vào.
“Á…!”
Diệp Sương thét lên một tiếng xé lòng. Cơn đau như xé rách cô làm đôi. Nó khô, nó rát, nó đau đớn tột cùng. Cô cảm nhận được lớp da thịt mỏng manh của mình bị vật cứng rắn kia xé rách.
“Đau… Đau quá… Rút ra… Chiến Lược… Em xin anh…” Cô khóc nấc lên, nước mắt giàn giụa.
Nhưng Chiến Lược như không nghe thấy. Hắn bị cơn ghen tuông làm mờ mắt. Nhìn thấy nước mắt của cô, hắn chỉ cảm thấy sự hả hê của kẻ bị phản bội đang trừng phạt. Hắn bắt đầu di chuyển, từng cú thúc cạn kiệt và tàn nhẫn.
Mỗi lần hắn đâm vào, Diệp Sương lại co giật vì đau. Lỗ lồn khô khốc của cô đang bị hành hạ. Hắn thúc mạnh, như muốn đóng cọc cô xuống giường.
“Nói! Em nói tôi là gì?” Hắn gầm gừ bên tai cô, hơi thở nóng rực. “Chỉ là bạn giường thôi sao?”
“Không… không phải…” Cô khóc, cố gắng lắc đầu.
“Vậy là cái gì? Hả? Nói!” Hắn lại thúc một cú thật sâu, cặc hắn gần như chạm đến tử cung cô.
“A! Đau!”
Sự thô bạo của hắn, sự điên cuồng của hắn, và cơn đau thể xác tột độ khiến Diệp Sương gần như ngất đi. Cô chưa bao giờ thấy một Chiến Lược như thế này. Đây không phải là “Răng Hàm” ngây thơ, đáng yêu của cô nữa. Đây là một con thú hoang đang bị thương.
Và con thú đó, đang hủy hoại cô.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận