Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tôi làm món trứng bác và bánh mì nướng, pha thêm hai ly sữa tươi. Khi tôi vừa dọn đồ ăn ra bàn, An cũng vừa mặc đồ xong. Cô ấy mặc một chiếc áo croptop trắng bó sát và một chiếc quần jean ngắn, khoe trọn vòng eo con kiến và đôi chân dài miên man.

“Thơm quá,” cô ấy hít một hơi, ngồi xuống bàn. “Nhân viên gì mà đa năng thế, vừa biết làm tình giỏi lại vừa biết nấu ăn.”

“Phúc lợi của sếp cả đấy,” tôi đáp, ngồi xuống đối diện.

Bữa sáng đầu tiên của chúng tôi với tư cách là một “cặp đôi” diễn ra trong không khí vui vẻ và đầy những lời trêu chọc. Chúng tôi nói về đủ thứ chuyện trên đời. Hóa ra cô ấy cũng thích xem mấy bộ phim hành động của Hollywood giống tôi. Chúng tôi còn tranh cãi xem giữa Jason Statham và Keanu Reeves ai ngầu hơn. Cảm giác này thật tuyệt.

Ăn xong, chúng tôi cùng nhau dọn dẹp rồi chuẩn bị đến trường. Khi ra khỏi cửa, tôi lại chủ động nắm lấy tay cô ấy. Lần này, An không hề giật mình hay có ý định rút lại. Cô ấy chỉ khẽ liếc tôi một cái, một nụ cười nhẹ nở trên môi, rồi siết nhẹ tay tôi, đan những ngón tay của cô ấy vào tay tôi.

Trên đường đến trường, chúng tôi đi bên nhau, tay trong tay, không còn giữ khoảng cách. Vài sinh viên đi ngang qua nhìn chúng tôi với ánh mắt tò mò, nhưng An không còn tỏ ra lúng túng như hôm qua. Cô ấy ngẩng cao đầu, dáng vẻ tự tin, như thể muốn tuyên bố với cả thế giới rằng người đi bên cạnh là của cô ấy. Cảm giác này khiến lồng ngực tôi căng tràn sự tự hào.

Giảng đường hôm nay vẫn đông như mọi khi. Chúng tôi tìm được chỗ ngồi ở dãy cũ. Vừa ngồi xuống, tôi đã cảm thấy có ai đó chọt nhẹ vào lưng mình. Tôi quay lại.

Là một cô gái có mái tóc đen dài, đôi mắt to tròn và nụ cười rất duyên. Tôi nhớ mang máng cô ấy ngồi sau tôi từ mấy buổi trước.

“Chào cậu,” cô gái ấy nói, giọng lí nhí. “Cậu là Nguyễn Long, Thủ khoa phải không?”

“À, ừ. Chào cậu,” tôi hơi bất ngờ.

“Mình là Thảo My,” cô ấy tự giới thiệu, khuôn mặt hơi ửng hồng. “Cái bài giảng hôm trước, phần về đường cung dịch chuyển, mình nghe không hiểu lắm. Tan học cậu có thể giảng lại giúp mình một chút được không?”

“À, được thôi. Không có vấn đề gì,” tôi vô tư đáp. Giúp đỡ bạn bè trong học tập là chuyện bình thường mà.

“Cảm ơn cậu nhiều nhé!” Thảo My cười rạng rỡ, đôi mắt long lanh nhìn tôi đầy ngưỡng mộ.

Cuộc trò chuyện chỉ diễn ra trong vài giây, nhưng khi tôi quay lại, tôi lập tức cảm nhận được một luồng hàn khí tỏa ra từ người bên cạnh.

An không nói gì. Cô ấy vẫn ngồi thẳng lưng, mắt nhìn lên bục giảng nơi giáo sư đang chuẩn bị bài, nhưng tôi có thể thấy quai hàm của cô ấy hơi bạnh ra. Bàn tay đang đặt trên đùi của cô ấy siết lại thành nắm đấm. Bầu không khí vui vẻ, ấm áp từ lúc sáng đến giờ bỗng nhiên tan biến đâu mất.

Tôi chợt nhận ra. Chết rồi. “Hợp đồng vô thời hạn” của chúng tôi có điều khoản nào về việc không được nói chuyện với người khác giới không nhỉ? Hình như là không. Nhưng nhìn phản ứng của cô ấy lúc này, tôi có cảm giác như mình vừa vi phạm một điều khoản vô cùng nghiêm trọng.

Tôi rón rén đưa tay xuống dưới gầm bàn, định nắm lấy tay cô ấy để xoa dịu tình hình. Nhưng khi tay tôi vừa chạm vào, An đã giật tay lại ngay lập tức, như thể bị điện giật. Cô ấy còn hơi nhích người ra xa tôi một chút.

Thôi xong. Sóng gió bắt đầu nổi lên rồi.

Cả buổi học hôm đó, An không nói với tôi một lời nào. Cô ấy chăm chú nghe giảng một cách đáng sợ, ghi chép lia lịa, hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của tôi. Mọi nỗ lực bắt chuyện hay những cái chạm nhẹ của tôi đều bị cô ấy từ chối một cách phũ phàng.

Tan học, tôi thu dọn sách vở, định bụng sẽ phải giải thích rõ ràng với cô ấy. Nhưng khi tôi vừa đứng dậy, Thảo My đã ở ngay bên cạnh.

“Long ơi, mình đợi cậu nãy giờ,” cô ấy vui vẻ nói.

“À, ừ,” tôi gãi đầu, liếc nhìn về phía An. Cô ấy đã đeo ba lô lên vai, không thèm nhìn tôi lấy một cái, quay người bước thẳng ra cửa.

“An, đợi đã!” tôi gọi với theo.

Cô ấy không dừng lại, bóng lưng lạnh lùng của cô ấy nhanh chóng hòa vào dòng người đông đúc ngoài hành lang.

“Bạn gái cậu à?” Thảo My tò mò hỏi, nhìn theo hướng An vừa đi. “Trông cậu ấy có vẻ không vui.”

“Không… không phải. Chỉ là bạn cùng phòng thôi,” tôi vội vàng giải thích, nhưng chính tôi cũng không biết mình đang nói dối ai. Lòng tôi nóng như lửa đốt. Con yêu nữ này giận thật rồi.

“Vậy… chúng ta tìm một chỗ nào đó trong thư viện nhé?” Thảo My vẫn ngây thơ hỏi.

Tôi thở dài, nhìn cô bạn đang đứng trước mặt mình với ánh mắt mong chờ. Tôi không thể từ chối một cách thô lỗ được, dù gì tôi cũng đã đồng ý giúp cô ấy.

“Được rồi. Đi thôi,” tôi nói, trong lòng rối như tơ vò.

Bình luận (0)

Để lại bình luận