Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Làm ơn, Năm Tự, để em vào thăm anh ấy!”

Năm Tự nhắm mắt lại, bất đắc dĩ lắc đầu.

“Sư phụ đã nói, nếu không có sự đồng ý từ người, thì trừ anh ra, không cho phép có người thứ ba tiến vào. Pháp sư bị thương rất nặng, Tiểu Hạnh, nếu em tùy tiện đi vào, sẽ không có lợi cho vết thương của anh ấy.”

Nguyên Tuấn Sách lột da Tùng Nhai pháp sư lúc anh ấy còn sống sờ sờ! Sao Hạnh Mính có thể không biết vết thương của anh ấy nặng đến mức nào.

Cô nghĩ đến Tùng Nhai pháp sư là vì cứu cô mới bị như vậy, càng sốt ruột hơn, cúi đầu, trong mắt đã đong đầy nước mắt, nhưng vẫn kìm chế giọng điệu, nhẹ nhàng hỏi: “Vậy anh có biết sư phụ đi đâu không? Em muốn gặp sư phụ, em có chuyện rất quan trọng muốn nói với người.”

“Lần này, trước khi sư phụ đi ra ngoài cũng không dặn dò chuyện gì với bọn anh hết. Bọn anh cũng không thể hỏi, nhưng ngài có cái này muốn anh giao cho em.”

Năm Tự một tay ôm chậu nước, móc một thứ đồ từ trong ống tay áo dài ra đưa cho cô. Là một tờ giấy vàng được gấp thành ống tròn nhỏ, cỡ ngón tay cái.

“Tiểu Hạnh, gần đây đã xảy ra rất nhiều chuyện, sư phụ đang suy nghĩ biện pháp giải quyết. Những chuyện này vốn không có liên quan đến em, sư phụ cũng không muốn chúng liên ngụy đến en. Em cứ sinh hoạt như bình thường, đừng quan tâm đến những chuyện khác, mọi chuyện cứ nghe theo sắp xếp của sư phụ.”

Hạnh Mính cúi đầu, cánh môi run run, cô rầu rĩ không vui vâng một tiếng. Năm Tự ôm chậu nước rời đi, dưới trường bào là một đôi giày vải, dáng vẻ khá vội vàng.

Hạnh Mính chậm rãi mở tờ giấy vàng trong tay ra, bên trên chỉ có tám chữ, lời ít mà ý nhiều.

【 an phận thủ thường, yên lặng chờ tin 】

Thật vớ vẩn, cô không cam lòng.

Hạnh Mính nắm chặt tờ giấy vàng, cô không biết, rốt cuộc là sư phụ có biết những chuyện xảy ra bên cạnh cô gần đây không? Nhưng nếu người đã biết, còn muốn cô tiếp tục sinh hoạt như bình thường? Loại cảm giác này thực thất bại.

Vốn cô còn ôm mong đợi, ngày hôm nay tới đây cũng là hy vọng sư phụ có thể giúp cô, cứu cô thoát khỏi con yêu quái đáng sợ kia.

Vì sao lại biến thành như vậy?

Hạnh Mính đã xin nghỉ với chủ nhiệm lớp, nhưng cô sợ bị Nguyên Tuấn Sách phát hiện, nên vẫn phải trèo tường chạy ra ngoài, lúc quay về trường giáo cũng phải leo qua tường ở vị trí cũ.

Cô nhờ Lộ Điệp hỗ trợ nói dối, chính là vì sợ Nguyên Tuấn Sách sẽ đến hỏi cô ấy. Đến lúc đó, cô ấy chỉ cần nói, cô đi giúp giáo viên, hoặc là đau bụng không thoải mái, đang ở trong WC là được.

Dù sao thì cô cũng khá tin tưởng, loại người nghiêm túc học tập tri thức lễ nghĩa của nhân loại như Nguyên Tuấn Sách, không thể nào có chuyện anh vào WC nữ để xem cô thật sự có ở đó hay không.

Nhưng cô không nghĩ tới, chân vừa rơi xuống đất, trên đỉnh đầu đã truyền đến một giọng nói.

“Bạn học Hạnh lừa mình trốn học, không biết là đã đi đâu làm gì thế?”

Hạnh Mính sợ tới mức hai chân mềm nhũn, phản xạ có điều kiện, ngay lập tức ôm đầu ngồi xổm xuống. Cô sợ anh sẽ phóng một thứ vũ khí gì đó qua, nhằm thẳng vào bả vai hoặc cánh tay cô.

Cô ngẩng đầu nhìn, Nguyên Tuấn Sách lười biếng ngồi dựa trên cành cây tùng. Cây tùng thuộc họ lá kim (1), nhòn nhọn đâm vào người cũng khá đau.

1. Lá họ kim: những chiếc lá dài, nhỏ “như kim”, toàn bộ diện tích của lá kim nhỏ hơn so với các lá thường xanh.

Nhưng anh lại dựa lưng vào thân cây, ngồi trên một một nhánh cây trụi lủi, ý cười ôn hòa cử chỉ ưu nhã, giống như đã chờ đợi thật lâu. Ánh mặt trời từ ngọn cây chiếu xuống dưới, Hạnh Mính bị chói, không mở mắt ra được, nhưng Nguyên Tuấn Sách lại náu người trong bóng râm tạo ra từ đống lá thông rậm rạp, gương mặt tuy tuấn tú nhưng lại không thể nhìn rõ biểu cảm, yêu dị tới cực điểm.

“Bạn học Nguyên, cậu làm gì mà lẽo lên đó ngồi thế?” Hạnh Mính vừa đứng lên liền lui lại phía sau, đôi tay bắt sau lưng, dáng vẻ cực kỳ ngoan ngoãn. Cô cảm thấy có lẽ vừa rồi mình phản ứng có hơi kịch liệt.

Nguyên Tuấn Sách nhảy từ trên cây xuống, cả người như là không chịu tác dụng của trọng lực, mũi chân nhón lên, nhẹ nhàng rơi trên mặt đất, gót chân mới chạm đất, cả người đứng vững.

Làn da trắng bệch như tờ giấy, ánh mặt trời chiếu lên người anh cực kỳ chói mắt, trắng đến nỗi mây trắng cũng phải cúi người chào thua.

Nguyên Tuấn Sách khom lưng tới gần cô, nhắm mắt lại, nhẹ ngửi mùi bên cổ cô. Hạnh Mính sợ tới mức cắn chặt răng, cả người không tự chủ được mà nghiêng về phía sau. Người thiếu niên đứng trước mặt mình, dường như có thể che hết ánh mặt trời.

“Bạn học Hạnh, mùi hương trên người cậu, thật thối.” Nguyên Tuấn Sách cười tủm tỉm.

Thối?

Hạnh Mính giơ tay ngửi thử, nghĩ thầm, liệu có phải do lúc mình ngồi xe buýt trở về đã đụng vào cái gì không.

“Là mùi thối của một loại huân hương chuyên dùng để đốt trong chùa chiền. Là thứ mà nhân loại mang theo, tỏ lòng thành kính để mưu cầu dục vọng, vô cùng ghê tởm.”

“Cậu… Cậu không thích loại mùi hương này sao?”

“Đúng vậy, tôi cực kỳ chán ghét.”

Hạnh Mính muốn lừa gạt qua loa: “Thì ra là thế hả? Mình thì vẫn cảm thấy nó khá ổn.”

“Cậu đi tìm lão bất tử kia sao? Hay là, đi thăm Tùng Nhai pháp sư mà cậu sùng bái?” Nguyên Tuấn Sách mỉm cười, lộ ra hàm răng trắng nõn: “Hoặc là, cậu muốn tìm cả hai người đó? Bạn học Hạnh muốn người người khác tới cứu mình, là như vậy sao?”

Hạnh Mính muốn khóc, lại càng lui về sau một bước, lúc trước hai người cách nhau quá gần, giờ cô phải lùi lại, bảo trì khoảng cách an toàn: “Đừng như vậy, cậu thật đáng sợ, đừng cười như vậy.”

“So với chuyện này, hiện tại tôi càng muốn biết một vấn đề khác hơn. Bạn học Hạnh, mối quan hệ giữa cậu với bạn học Tần Nhạc Chí là như thế nào?”

Đầu Hạnh Mính “Oanh” một tiếng, như muốn nổ tung.

Vì sao lại đột nhiên hỏi cô chuyện này? Tuyệt đối không phải Nguyên Tuấn Sách ngẫu nhiên hứng lên mới dò hỏi, nhất định là có vấn đề, cô nên trả lời như thế nào?

Anh muốn giết Tần Nhạc Chí? Có phải chỉ cần câu trả lời của cô có chỗ nào hơi không đúng, anh sẽ lập tức tự tay chơi chết Tần Nhạc Chí, hoặc là lột da cậu xuống!

Hàm răng Hạnh Mính run bần bật, rùng mình, bó tay sợ sệt, lúc nói chuyện cũng bị lắp bắp, vẻ mặt kinh hồn thất thố, rõ ràng cả người đã lâm vào trạng thái cực kỳ sợ hãi: “Cậu ta, rất tốt. Tuy rằng bình thường cậu ta có hơi quá đáng, nhưng kỳ thật con người cũng không phải dạng xấu xa, cậu ta chọc giận cậu sao?”

“Đừng giết cậu ta nhé, cậu ta chỉ là một nhân loại bình thường thôi. Tần Nhạc Chí căn bản không phải đối thủ của cậu, không có khả năng đánh trả cậu đâu. Nếu cậu ta có vô tình chọc cậu không vui, thì cậu có thể nói với mình! Mình sẽ đi nói lại với cậu ta.”

Giọng nữ mềm mại, khẩn thiết xin xỏ bảo vệ tính mạng cho Tần Nhạc Chí. Hạnh Mính không muốn cậu ta chết, không ngờ nói một hồi lại bật khóc.

Cho nên, Hạnh Mính cũng thích cậu ta.

Nhìn tình huống này, chắc chắn là loại tình cảm yêu thích đó, không sai.

Rất không thoải mái, vì sao anh lại thích một người con gái, cứ há mồm là có thể nói ra mấy lời ghê tởm như vậy? Cô lại đang khẩn cầu anh đừng giết Tần Nhạc Chí.

Bình luận (0)

Để lại bình luận