Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Thứ ba, khi tôi đang nói, bé cưng tốt nhất nên ngoan ngoãn câm miệng.”

Cô chỉ có thể buộc phải nhìn Hạ Cảnh Chiêu và nghe anh chậm rãi thốt ra những lời đáng sợ.

“Thứ tư, lúc quỳ…” Hạ Cảnh Chiêu nhẹ nhàng buông tay ra khỏi cằm, trầm giọng nói: “Bé cưng phải gọi tôi là chủ nhân.”

Lông mi của Dịch Nhữ run lên, nhưng cô chưa kịp nói gì thì Hạ Cảnh Chiêu đã ra lệnh tiếp theo.

“Quay người lại, nằm sấp thân trên xuống, ưỡn mông lên.”

Dịch Nhữ không thể tin vào những gì mình vừa nghe, cảm thấy vô cùng xấu hổ, cô lại do dự, Hạ Cảnh Chiêu im lặng đợi hành động tiếp theo của cô.

Dịch Nhữ hoàn toàn không làm được, cô trong mong nhìn Hạ Cảnh Chiêu, nhỏ giọng gọi anh, giọng nói run run, đưa tay ra chạm vào anh. Khi tay cô sắp chạm vào đùi anh thì Hạ Cảnh Chiêu lạnh lùng thúc giục: “Nhanh lên.”

Dịch Nhữ đã làm theo.

Cô chật vật quỳ rạp trên mặt đất, ưỡn mông ra, dựa theo yêu cầu mà hạ thấp thân trên xuống thảm, để lộ hoa huyệt và hậu huyệt dưới gấu áo.

Hạ Cảnh Chiêu không nói gì, nên cô chỉ có thể ưỡn mông lên cao hơn.

Thời gian không làm dịu đi nỗi xấu hổ khi cả hai lỗ huyệt của cô đều bị mở rộng mà ngược lại càng ngày càng nghiêm trọng, Dịch Nhữ lo lắng nhắm mắt lại.

Huyệt đạo cảm nhận được ngón tay lạnh lẽo đang cào vào nó.

“Nó đang chảy nước.”

Không biết từ khi nào cảm giác xấu hổ đã trở thành công cụ khơi dậy dục vọng, khi những lời nói vô cảm này rơi vào tai cô, phần bên dưới truyền đến cảm giác đau xót, nhanh chóng tiết ra nhiều dâm thuỷ hơn, cô vội vàng muốn bắt kẹp chân lại, nhưng hai chân càng bị mở rộng ra hơn, những ngón tay chụm và liên tục đánh vào môi âm hộ và âm đế đang dính đầy dâm thủy của cô.

“Nước chảy nhiều như vậy, còn nói không thích?”

Cơn đau không thể diễn tả được khơi dậy sự khoái cảm khác thường trong người Dịch Nhữ, khiến giữa hai chân cô càng thêm nhớp nháp, thậm chí cô còn muốn cọ vật vào bàn tay kia, chờ đến khi phản ứng lại cô mới nhận ra mình đang làm gì.

Vòng cổ bị kéo lên, Dịch Nhữ đối diện với một đôi mắt lạnh lùng.

“Đừng con mẹ nó lộn xộn khi chủ nhân không cho em cử động.”

Dịch Nhữ ngã mạnh xuống thảm.

Cô không nhịn được vùi đôi má đỏ bừng vào trong khuỷu tay, không, tại sao cô lại hưng phấn như vậy, chẳng lẽ cô vẫn chưa bỏ được những thứ đó sao?

Không… không, rõ ràng là cô không thích nó nữa.

“Dẩu mông cho đàng hoàng.”

Hạ Cảnh Chiêu nhấc sợi roi da lên, quất mạnh vào mông Dịch Nhữ, để lại những dấu vết màu đỏ.

“A! Đau quá!”

“Hôm nay đã làm gì thì tự em biết rõ.”

“Viết luận văn?” Hạ Cảnh Chiêu vỗ nhẹ vào bờ mông và hoa huyệt dính đầy dâm thủy của cô, khiến người bên dưới run rẩy khóc nức nở: “Nếu không thì ngừng viết đi.”

“Giống như bây giờ, quỳ trên mặt đất và biến thành một con mèo cái động dục chỉ biết bò quanh và chờ bị đụ. Đừng đứng dậy nữa, tôi không ngại có thêm một con thú cưng nữa đâu.”

“Không cần! Tôi sẽ viết đàng hoàng! Tôi sai rồi… Cảnh Chiêu…”

Vừa dứt lời, một roi khác lại giáng xuống.

Hạ Cảnh Chiêu: “Gọi sai.”

“Hu hu… chủ nhân… tôi sẽ viết đàng hoàng…”

Hạ Cảnh Chiêu thọc cây roi dài cứng rắn vào trong áo Dịch Như, nâng ngực cô lên, dùng roi quất vào hai đầu vú đã sưng to dựng đứng: “Miệng thì nói sai rồi, nhưng lần sau vẫn dám làm, có phải vì bị trừng phạt khiến em rất kích thích không, cho nên em cố tình làm cho tôi tức giận.”

“Không!… Tôi không dám nữa! Anh trai… chủ nhân… tôi không dám nữa…”

“Nếu không, tại sao dạy mãi vẫn không chịu thay đổi? Không phải đã hứa sẽ ngoan ngoãn nghe lời sao? Đừng tốt nghiệp nữa, cứ ở đây để bị đụ mỗi ngày đi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận