Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Editor : Hannah
Một dây đằng thô dài ngăn chặn cái miệng nhỏ đến không kép lại được, hai căn khác vυ”t về hai bên lỗ tai cậu bắt chước đầu lưỡi liếʍ ɭáρ ra vào giống nhau động tác làʍ t̠ìиɦ, mấy dây đằng khác tự phân bố đến ngực cùng tiểu côn ŧᏂịŧ xoa bóp loát động .
” Nam Dực” dùng dây đằng đem Bạch Diệp đùa nghịch thành tư thế quỳ bò , ác liệt đem đầu của cậu cúi vào nửa người dưới, tách ra hai chân trắng nõn dùng côn ŧɦịŧ đã cương ngạnh thật lớn kẹp mông thịt Bạch Diệp thao làm cọ xát đỉnh lộng, đem cả người cậu kíƈɦ ŧɦíƈɦ làm không ngừng , khuôn mặt nhỏ cũng bởi vì vậy mà phủ kín màu đỏ động tình .
Bạch Diệp toàn thân bị màu xanh lục của dây đằng trói buộc, giống như bị hai anh em sinh đôi một trước một sau đùa bỡn , tuy rằng một người không có thanh tỉnh, nhưng côn ŧᏂịŧ vẫn ngẩng thật cao đầu cho thấy chủ nhân có bao nhiêu sảng khoái.
Phía sau ” Nam Dực” thao lộng cuối cùng cũng có cảm giác muốn bắn ” a, này mông thật dâʍ đãиɠ, ngô, cho em, đều bắn cho em! ” chất lỏng màu xanh lục từ côn ŧɦịŧ thô to bắn ra đầy trên mông Bạch Diệp, thoạt nhìn quỷ dị lại dâʍ ɭσạи.
Còn không đợi ” Nam Dực” hưởng thụ xong dư vị cao trào , dây đằng che kín thân thể Bạch Diệp liền bắt đầu co rút biến hóa, đây là dấu hiệu năng lượng hao hết, phải trở về bản gốc.
” Lần này buông tha cho em, lần sau khi trở ra , nhất định sẽ thao chết em! ” “Nam Dực” nói lời tàn nhẫn cuối cùng , liền tán vỡ ra biến thành ánh sáng màu xanh lục tất bộ hoàn toàn đi vào thân thể Nam Dực.
Khi toàn bộ ánh sáng màu xanh lục hoàn toàn đi vào trong cơ thể, Nam Dực đột nhiên mở mắt, cảnh giác nhìn chung quanh tầm mắt rơi xuống, Nam Dực cả người đều cứng lại rồi.
Bạch Diệp ở trong lòng ngực anh bị người cởi hết quần áo, toàn thân trần trụi quỳ bò trên mặt đất, gương mặt phấn nộn cọ dựa vào nửa người dưới phình to của anh, mặt trên còn tàn lưu dư vị sau cao trào , thân thể trắng nõn tràn đầy dấu vết bị buộc chặt , mông vểnh còn có chất lỏng màu xanh lục , toàn bộ ghế sau tràn đầy hơi thở tanh nồng da^ʍ mĩ .
Nam Dực biết hiện tại bản thân hẳn là trước nên tìm ra người thương tổn cậu, nhưng trong đáy lòng ẩn sâu anh biết, Bạch Diệp chịu thương tổn này rất có khả năng là chính anh làm, hơn nữa……Nam Dực cúi đầu, nhìn về phía côn ŧᏂịŧ thật lớn khát cầu được phóng xuất ra , trong lòng giãy giụa vạn phần.
Cuối cùng, Nam Dực xấu hổ cúi đầu, kéo khoá quần của mình, côn ŧɦịŧ đã sớm gấp không chờ nổi lập tức bắn ra , đánh vào trên má Bạch Diệp, gương mặt trắng nõn đã bị đánh ra một vệt đỏ.
Nam Dực chịu đựng sự áy náy nơi đáy lòng , một bàn tay nắm lấy tóc ngắn của cậu khiến cho khuôn mặt nhỏ nâng lên , một bàn tay bóp chặt cằm làm đôi môi sưng đỏ kia mở ra , rồi sau đó hung hăng mà đem côn ŧɦịŧ đỉnh lộng đi vào!
“Ngô… Không……” Côn ŧɦịŧ Nam Dực quá lớn, lại đâm vào quá tàn nhẫn, miệng nhỏ bị căng lớn đến cực hạn cũng chỉ miễn cưỡng nuốt vào hơn phân nửa côn ŧᏂịŧ, trong lúc ngủ mơ nhịn không được muốn chạy trốn.
Nam Dực trước kia chưa từng cùng nam nhân làm qua, bất quá chỉ thao cái miệng nhỏ mà thôi, thế nhưng so với anh trước kia từng thao qua nữ nhân còn muốn thoải mái hơn!
“Thực xin lỗi, tiểu Bạch.” Trên mặt cùng trong miệng Nam Dực đều biểu lộ ý tứ xin lỗi, nhưng động tác lại không ôn nhu một chút thấy , không màng Bạch Diệp kháng cự, hung hăng mà thao vào trong cái miệng nhỏ, đem người thao đến ô ô kêu rên.
Bạch Diệp trước đó bị dây đằng quấn vẫn luôn không có tỉnh lại, tùy ý Nam Dực ở trong miệng ra vào thao lộng, cuối cùng còn bị bắn đầy ở trong miệng!
“Ngô… Tiểu Bạch miệng nhỏ quá tuyệt vời, a… chỉ là thao miệng sao có thể thoải mái như vậy, nếu thao vào cúc hoa còn không biết sẽ có cái tư vị mất hồn gì……” Nam Dực lẩm bẩm, rồi lại tựa đỏ mặt hoàn hồn , thầm mắng chính mình hạ lưu.
Nhưng Nam Dực nhìn Bạch Diệp vô thức liếʍ mυ”ŧ côn ŧɦịŧ đem tϊиɧ ɖϊ©h͙ bắn ra tất cả nuốt vào trong bụng, thậm chí còn dính ở trên môi chảy ra từ khoé miệng, phảng phất như đang uống cái gì đó rất ngon, côn ŧɦịŧ vừa mới phát tiết lại cương lên.
“Tiểu Bạch……” Nam Dực sắc mặt không ngừng biến hóa, cuối cùng anh hít sâu một hơi đem Bạch Diệp ôm lên, từ trong không gian lấy ra quần áo sạch sẽ thay cho người ta. Thời gian không đúng, địa điểm không đúng, quan hệ hai người bọn họ cũng không đúng, lần này anh đã làm điều xấu xa khi dễ Bạch Diệp, không thể làm ra cái gì quá mức sự, huống chi cậu còn cứu anh.
“Nam Dực, ngươi thật là cái đồ cầm thú!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận