Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Hương Thơm Cám Dỗ Và Dục Vọng Nguyên Thủy
Không gian trong phòng làm việc rộng lớn của Hoắc Đông Thần dường như bị bao phủ bởi một tầng sương mờ ảo, đặc quánh và nóng rực. Phỉ Y Hân ngồi tại bàn làm việc của mình, nhưng tâm trí cô lúc này lại chẳng thể nào tập trung vào những con số hay dòng chữ chạy dài trên màn hình máy tính. Một cảm giác kỳ lạ, bức bối đến khó tả đang len lỏi vào từng mạch máu, khiến hơi thở của cô trở nên nặng nề, dồn dập.
“Tiểu Hân, em lại không khỏe sao?”
Giọng nói trầm thấp, mang theo từ tính mê hoặc của Hoắc Đông Thần vang lên, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Hắn vẫn ngồi đó, ung dung tự tại trên chiếc ghế chủ tịch bọc da cao cấp, nhưng đôi mắt phượng hẹp dài, sắc bén như loài ưng đi săn lại không hề rời khỏi cô dù chỉ một giây. Hắn nhìn thấy đôi gò má cô đang ửng lên màu hồng phấn đầy kiều diễm, thấy lồng ngực cô phập phồng lên xuống theo từng nhịp thở khó khăn.
Phỉ Y Hân khẽ lắc đầu, bàn tay mảnh khảnh đưa lên chạm vào vầng trán nóng hổi, rồi lại trượt xuống đặt lên nơi trái tim đang đập loạn nhịp trong lồng ngực. Trán không sốt, nhưng sao tim cô lại đập nhanh đến thế? Một cảm giác rạo rực, ngứa ngáy từ sâu thẳm bên trong cơ thể đang trỗi dậy, lan tỏa xuống vùng bụng dưới, khiến nơi tư mật trở nên ẩm ướt một cách đáng xấu hổ.
Mùi hương đó. Chính là nó. Một mùi hương nam tính, quyến rũ pha lẫn chút hương gỗ đàn hương và xạ hương, thoang thoảng nhưng lại có sức công phá mãnh liệt vào khứu giác. Cô biết Hoắc Đông Thần không có thói quen dùng nước hoa, nhưng hôm nay, mùi hương này lại nồng nàn tỏa ra từ người hắn, bao vây lấy cô, xâm chiếm từng tế bào thần kinh của cô. Cô nhớ lại, Lan Nhược Tâm hay Như Mộng cũng từng ở trong căn phòng này, nhưng họ đâu có biểu hiện gì khác lạ? Tại sao chỉ mình cô lại bị ảnh hưởng đến mức này?
Cô cố gắng xua đi những ý nghĩ đen tối, nhưng ánh mắt lại không tự chủ được mà lén lút nhìn về phía người đàn ông quyền lực kia. Hôm nay hắn mặc một chiếc áo sơ mi trắng, tay áo xắn lên lộ ra cánh tay rắn chắc, khỏe khoắn. Khi hắn khẽ cử động, hay khi yết hầu hắn trượt lên xuống lúc nuốt nước bọt, một luồng điện chạy dọc sống lưng Phỉ Y Hân. Cô chưa bao giờ thấy hắn nam tính và gợi dục đến thế. Trong đầu cô bất chợt hiện lên những hình ảnh nóng bỏng của đêm hoan lạc trước, những cú thúc mạnh mẽ, những giọt mồ hôi lăn trên cơ bắp cuồn cuộn của hắn…
“Trời ơi, mình đang nghĩ cái gì vậy?”
Phỉ Y Hân tự vỗ nhẹ vào trán, cố gắng tìm lại chút lý trí còn sót lại. Nhưng cô không biết rằng, dáng vẻ mơ màng, đôi mắt ầng ậng nước long lanh cùng đôi môi hé mở đầy khát khao của cô đã lọt vào tầm ngắm của con sói đang rình mồi.
“Để tôi đoán xem… Em đang nghĩ về tôi đúng không?”
Hoắc Đông Thần nhếch mép cười, một nụ cười nửa miệng đầy tà khí và sự tự tin ngạo nghễ. Hắn đứng dậy, bước từng bước chậm rãi nhưng đầy uy áp về phía cô. Những ngón tay thon dài, đẹp như tạc tượng của hắn thong thả cởi bỏ vài chiếc cúc áo sơ mi trên cùng, để lộ ra lồng ngực rắn rỏi màu đồng hun, như một lời mời gọi đầy thách thức.
Phỉ Y Hân không đáp lời, cũng chẳng còn sức để phản bác những lời trêu chọc của hắn. Đôi mắt cô như bị keo dính chặt vào cơ thể hắn, vào sự quyến rũ chết người đang tỏa ra từ người đàn ông này. Vẻ mặt say mê, khao khát của cô, dù bản thân cô không nhận ra, nhưng lại là liều thuốc kích thích cực mạnh đối với Hoắc Đông Thần.
Hắn đi đến bên cạnh, không nói thêm lời nào, bàn tay to lớn, ấm nóng trực tiếp kéo mạnh cô vào lòng. Cơ thể mềm mại của cô va vào vòm ngực cứng rắn của hắn, tạo nên một sự ma sát đầy kích thích. Hắn cúi xuống, chiếm lấy đôi môi đỏ mọng đang hé mở, nuốt trọn mọi tiếng kinh ngạc của cô vào trong.
Nụ hôn hôm nay không thô bạo như những cơn giận dữ trước kia, mà nó mang theo sự chiếm hữu triệt để, sự dẫn dụ ngọt ngào chết người. Môi hắn man mát, áp lên đôi môi nóng rực của cô, tạo nên một sự tương phản đầy khoái cảm. Chiếc lưỡi điêu luyện của hắn cạy mở hàm răng cô, luồn lách vào trong, càn quét, hút lấy từng giọt mật ngọt, quấn quýt lấy chiếc lưỡi rụt rè của cô mà trêu đùa, mút mát.
Phỉ Y Hân hoàn toàn bị hắn đánh gục. Mùi hương nam tính kia xộc vào mũi, khiến đầu óc cô quay cuồng, tay chân bủn rủn. Cô không hề phản kháng, ngược lại, đôi tay mảnh khảnh vô thức vòng qua cổ hắn, kéo hắn sát hơn, như một sự ngầm đồng ý, một sự khuyến khích đầy tội lỗi.
Được cô đáp lại, ngọn lửa dục vọng trong lòng Hoắc Đông Thần bùng lên dữ dội. Bàn tay to lớn của hắn bắt đầu di chuyển dọc sống lưng cô, vuốt ve, chà xát, rồi luồn vào trong lớp áo, chạm trực tiếp lên làn da mịn màng như lụa. Hắn hôn cô mãnh liệt hơn, mạnh bạo hơn, như muốn hút cạn không khí trong lồng ngực cô, muốn hòa tan cô vào làm một với mình.
“Ưm…” Phỉ Y Hân rên khẽ trong cổ họng, âm thanh kiều mị ấy như dầu đổ thêm vào lửa.
Hoắc Đông Thần dời môi khỏi miệng cô, trượt xuống chiếc cổ trắng ngần, mảnh mai. Hắn gặm nhấm, mút mát, để lại những dấu hôn đỏ chói đầy sở hữu. Những ngón tay linh hoạt của hắn nhanh chóng cởi bỏ từng chiếc cúc áo sơ mi của cô. Một nút, hai nút… Chiếc áo bung mở, để lộ ra bầu ngực căng tròn, trắng nõn nà, phập phồng sau lớp nội y ren đen đầy huyền bí và gợi cảm.
Không thể chờ đợi thêm nữa, Hoắc Đông Thần cúi xuống bế thốc Phỉ Y Hân lên kiểu công chúa. Hắn sải bước dài, mạnh mẽ tiến về phía phòng nghỉ được thiết kế riêng biệt trong phòng làm việc, nơi có chiếc giường lớn đang chờ đợi chứng kiến cuộc hoan ca đầy mê loạn của hai người.
Vừa đi, hắn vừa cúi xuống hôn lên trán, lên mắt, lên mũi cô, ánh mắt tràn ngập sự sủng nịnh và dục vọng điên cuồng. Hôm nay, cô sẽ không thể thoát khỏi tay hắn.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận