Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Bây giờ không cần những lỡ như sau này cần thì sao.”

Tô Từ không muốn giải thích nhiều với bà, vì thế cô chỉ ngón tay lên trần nhà và nói: “Mẹ nhìn lên trên đi.”

Mẹ Tô khó hiểu nhìn lên theo, khi nhìn thấy hai chiếc camera đang chiếu thẳng vào người bọn họ, cả gương mặt bà đều cứng đờ.

Tô Từ cười nhẹ nói: “Là anh ta cho người lắp nó, nếu con nhận hai món này, thì không chắc nó có thể theo con qua tới Úc được hay không.”

“Cho nên… mẹ đem về đi, đừng lo cho con nữa, mẹ và ba cứ như trước đây là được.”

“Đừng quan tâm tới con.”

Mẹ Tô loạng choạng đứng dậy, nước mắt ào ra không ngừng. Bà siết chặt hai món đồ trong tay rồi quay người chạy khỏi phòng.

Tô Từ ngồi tại chỗ nhìn theo hướng cửa phòng rồi một lần cuối nhìn quanh căn phòng của mình.

Mặc kệ camera ở trên lầu nhưng lần này cô không chạy trốn nữa, công khai ở trước mặt nó khóc thật to.

Cửa phòng không đóng, tiếng khóc của Tô Từ vang vọng khắp nơi.

Cha Tô đang ở bên trong thư phòng cũng nghe thấy.

Tay ông siết chặt lấy bản hợp đồng vừa ký thành công trên tay.

Nước Úc.

Chiếc xe lăn bánh vào một ngôi biệt thự rộng lớn và được chia thành rất nhiều khu.

Người hầu đang xếp thành hai hàng trước sân để đón chủ nhân của ngôi biệt thự tới.

Cửa xe mở ra, Nghiêu Thần và Tô Từ bước xuống.

Hắn ôm lấy cô vào lòng, hỏi: “Từ Từ có thích nơi ở mới của chúng ta không?”

Tô Từ phối hợp nhìn xung quanh rồi quay đầu lại đáp: “Rất thích.”

Nghiêu Thần mỉm cười rồi dắt tay cô vào trong.

Ngay khi bọn họ vừa bước qua bật cửa đi vào trong phòng khách rộng lớn thì Nghiêu Thần lập tức liền tiếng: “Tất cả trở về đi, đóng cửa lại.”

Cơ thể Tô Từ liên run lên, hơi thở như nghẹn lại trong lồng ngực.

Đoàn người hầu vừa đón bọn họ khi nãy lập tức cúi đầu chạy đi, mỗi người một hướng, không dám thắc mắc lấy một lời.

Ở đây Nghiêu Thần là lớn nhất.

Cạch…

Cánh cửa lớn sau lưng đóng lại, cả người Tô Từ bị ai đó từ phía sau nhào tới.

Cô sợ hãi hét lên thật to, cả người bị đẩy té xuống đất.

Nghiêu Thần giống như một con thú hoang dã, hắn giơ tay cởi từng chiếc cúc trên váy cô xuống.

“Đừng mà… đừng ở đây.”

Tô Từ dùng hai tay phản kháng, mọi thứ xảy ra quá bất ngờ, cô không kịp định hình mọi thứ xung quanh thì chàng trai này giống như bị tinh trùng lên não.

Vừa tới nay thì đã gấp gáp đè cô ngay tại phòng khách mà làm, chứ không có kiên nhẫn quay về phòng.

Bọn họ chỉ vừa mới đến Úc mà hắn đã làm như thế thì sau này Nghiêu Thần sẽ tự tiện đến mức nào nữa.

Nước mắt sợ hãi lăn xuống, Tô Từ dùng sức hét lên, chống chọi lại Nghiêu Thần.

Cô vùng vẫy hai chân, lật người muốn bò đi trốn, gương mặt trắng bệch hét lên trong vô vọng: “Cứu với… cứu tôi với…’

“Hu… hu…”

“Em muốn ai cứu em, em nghĩ ở đây ai có thể cứu em… ha ha…”

Nghiêu Thần cười lớn, tay xé nát chiếc quần lót đang che đậy nơi tư mật của Tô Từ.

Một tay giữ chặt lấy cơ thể đang phản kháng của Tô Từ, một tay còn lại nhanh chóng cởi quần mình xuống, lấy thứ đáng sợ đó ra.

Dương vật đâm phập vào tiểu huyệt không chút chần chừ.

Cô gái dưới thân hét lên thất thanh, vang vọng khắp phòng khách rộng lớn.

Nghiêu Thần sảng khoái cười lớn, hắn ngồi lên hai chân của Tô Từ, dương vật liên tục đâm sâu vào trong.

“Sẽ không ai có thể cứu em… ở đây anh là chỗ dựa duy nhất của em, em có quen ai ở đây sao.”

Tô Từ khóc thành tiếng, cả người bị đè trên mặt đất lạnh lẽo, cơ thể bị hắn tùy ý lăng nhục.

Đây là cuộc sống sau này của cô ư.

Cộp… cộp.

Trên cầu thang vang lên tiếng bước chân liên tục.

Dưới chân cầu thang một nam một nữ đang lôi kéo nhau, nói đúng hơn là Tô Từ đang bị Nghiêu Thần nắm tay kéo lê lên từng bật thang.

“Hu… hu, bỏ em ra, bỏ ra.”

Tô Từ té lên từng bật thang, đầu gối đập vào những góc cạnh của nó.

Bình luận (0)

Để lại bình luận