Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nói xong, anh đi vào nhà vệ sinh, sau khi đóng cửa lại, lập tức nắm chặt tay thể hiện tư thế cố lên với chính mình trong gương.
Từ bây giờ trở đi hoàn toàn là sân nhà của anh rồi! Lát nữa cứ từ từ từng chút một hạ gục phu nhân! Đã thống nhất mỗi ngày một lần rồi, hôm nay không phải là chưa làm mà là vì cô phải thực hiện cam kết của mình.
Khương Yển cởϊ qυầи áo rất nhanh, ở phòng ngoài, Trần Vũ Hàm lại mở chiếc vali đã chuẩn bị sẵn ra lần nữa, bắt đầu lật xem có bộ quần áo nào thích hợp để mặc hay không.
Nói thế nào thì vẫn phải che đậy một chút, lỡ như lát nữa Khương Yển không muốn làm cũng không chạm phải mình, cô tя͢ầи ͙ȶя͢υồиɠ nằm trên giường trước, thật xấu hổ, hay là vẫn nên tỏ ra rụt rè hơn một chút, đợi anh đến cởi ra mới được.
Cho nên, cô muốn tìm một bộ đồ ngủ quyến rũ một chút nhưng cũng phải thể hiện mình rất đoan trang.
Trần Vũ Hàm lấy ra từng bộ quần áo, không phải qυầи ɭóŧ chữ T thì cũng là đồ lót dây, còn có vài bộ quần áo tình thú cosplay nhân vật, cho đến cuối cùng, cô lôi ra một chiếc váy ngủ hai dây.
Cô đã nói mà, rõ ràng cô nhớ là có đồ ngủ bên trong mà.
Nhưng cái váy ngủ này có phải trông hơi gợi cảm quá không nhỉ?
Chiều dài toàn bộ váy ngủ có lẽ dài đến mông, ngoại trừ dây váy và phần ngực là hai mảnh vải tơ tằm, còn lại đều là vải mỏng xuyên thấu màu đen, mặc rồi cũng như chưa mặc, nhìn thấy hết không sót chỗ nào, còn phối cùng một chiếc qυầи ɭóŧ ren màu đen cũng có thể nhìn thấu da thịt.
————

Trần Vũ Hàm ngồi xổm bên giường, nhìn chằm chằm quần áo rải rác khắp giường với vẻ mặt buồn phiền đau khổ.
Cảm thấy lo lắng khi ngủ lần đầu tiên sao? Cô cảm thấy bản thân hơi lâng lâng, vậy mà có thế không thèm đếm xỉa đến thời gian ngủ mà bản thân bình thường rất cần.
Lúc Khương Yển đi ra từ nhà vệ sinh, cô vẫn còn ngồi xổm ở đó chưa nghĩ xong lát nữa bản thân chui vào ổ chăn thì nên mặc gì.
Thật ra lúc Khương Yển tắm xong, anh cũng đã nghiêm túc suy nghĩ xem mình có nên mặc quần áo không, hay là trực tiếp quấn khăn tắm nửa thân dưới rồi ra ngoài, cuối cùng anh vẫn cảm thấy không nên thể hiện là mình quá ham muốn như vậy, thế là lại nghiêm túc mặc áo quần vào.
Nghe thấy tiếng cửa mở, nhìn thấy bóng người đi ra, Trần Vũ Hàm còn chưa kịp thu lại đám quần áo trên giường, chỉ có thể xấu hổ nhìn áσ ɭóŧ qυầи ɭóŧ vương vãi khắp nơi, cười ngượng ngùng với Khương Yển.
“Đây đều là những quần áo em chụp ảnh hôm nay phải không?”
Trái lại vẻ mặt anh vẫn rất tự nhiên, sau khi đến gần còn nhặt lên một bộ quần áo cosplay đồng phục lên xem.
Lúc biết Trần Vũ Hàm bán đồ lót tình thú, anh không hề cảm thấy kỳ lạ khi những thứ này sẽ xuất hiện ở đây, huống hồ chuyện con gái phải mặc đồ lót cũng là chuyện đương nhiên, trái lại Khương Yển còn có chút hứng thú, giống như tối hôm qua lúc làm cô, biết rằng hóa ra còn có một loại qυầи ɭóŧ có dây đai bên hông, hoàn toàn đổi mới kiến thức của anh.
Anh nhặt bộ quần áo lên còn ướm thử lên người mình tính toán một chút, khó hiểu hỏi: “Có phải hơi nhỏ quá không? Đây là quần áo gì thế? Nữ cảnh sát hay là y tá?”
“Quần áo thủy thủ! Cũng có thể coi là đồng phục nữ sinh ngắn.”
Trước đây cô còn sợ Khương Yển sẽ nhìn mình bằng ánh mắt quái dị, nhưng chẳng có chuyện gì xảy ra cả khiến cô cũng yên tâm lại còn to gan hơn không ít.
Trần Vũ Hàm bĩu môi ghét bỏ anh, dứt khoát trực tiếp đổ toàn bộ quần áo trong chiếc vali nhỏ lên giường, bắt đầu gấp gọn lại.
Thu dọn đến cuối cùng, cô phát hiện ra Khương Yển đã giấu bộ quần áo mà anh nhặt lên vừa rồi và cả chiếc váy ngủ mỏng manh xuyên thấu mà cô đang do dự có nên mặc hay không trước đó sang một bên.

Bình luận (0)

Để lại bình luận