Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô giật mình, vừa khó hiểu vừa sợ hãi, muốn lùi lại để tránh đi bờ môi tà ác của hắn, lại phát hiện ra mình đang nằm bẹp trên giường, trong người lại rất mệt mỏi rã rời, thật sự là không có đường lui nữa!

Sau một hồi rung trời chuyển đất, Hiểu Lan Yên quả thực muốn ngất đi ngay lập tức, Vương Hàn mới buông tha cho cô. Nhưng chưa hẳn, bàn tay to lớn của hắn đưa lên gương mặt trắng trẻo của cô bóp mạnh, làm Hiểu Lan Yên đau tới muốn rơi nước mắt, lại chẳng thể mở miệng hỏi bất kì lời nào. Có lẽ đây chỉ là giấc mơ của cô chăng? Nhưng tại sao nó lại là cơn ác mộng kì quặc thế này? Cậu chủ tại sao lại đang tức giận với cô chứ? Không, cô phải cố thanh tỉnh mình, cô không muốn cứ mê muội thế này.

Một tiếng “Hàn” ngọt ngào, tràn đầy mong ngóng tới mức làm lòng người rung động, nhưng lại vĩnh viễn chỉ có thể nuốt vào trong mà không thể thốt ra thành lời, tâm tình cô hầu nhỏ tội nghiệp cứ dần dần vỡ vụn, tan thành mây khói trong tuyệt vọng, khó khăn…

Trước khi tiếp tục ngất đi vì mệt mỏi, rõ ràng bên tai Hiểu Lan Yên đã được truyền tới những tiếng gằn đầy tức giận:

– Em, đừng mong thoát khỏi tôi.

Vương Hàn thấy cô thiếp đi, rất lo lắng nhưng lại không thể để mình quan tâm, bởi lửa giận trong lòng vì hai chữ “anh Long” kia mà bừng bừng không cách nào dập tắt. Hắn bước ra khỏi phòng Hiểu Lan Yên, lập tức tiến về phòng mình, đồng thời, lại thấy điện thoại di động trên tay đổ chuông.

Vừa nhìn cái tên hiển thị trên màn hình, hắn liền lập tức điều chỉnh lại tinh thần, khôi phục bộ dáng lạnh lẽo bình thường trong phút chốc. Bấm nút chấp nhận, trong giọng nói còn mang nhiều phần nhẹ nhàng lễ phép:

– Mẹ?

Người ở đầu dây bên kia nói gì đó, từng tiếng từng lời phát ra vừa ngắt quãng vừa lo sợ, lại đầy gấp gáp. Vương Hàn nghe xong, lên tiếng chấn an Vương phu nhân, chỉ sau vài giây suy nghĩ liền trả lời, câu nói mang ý quyết định, vững vàng như núi:

– Được, vậy mẹ hãy tổ chức đám cưới vào ngay đầu tuần sau đi.

Sau lời chào tạm biệt cùng dặn dò Vương phu nhân, Vương Hàn đặt di động xuống, tiếp tục ngồi vào bàn làm việc, tay xoa nhẹ mi tâm. Sau vài phút, lại nhấc điện thoại lên gọi cho vài đàn em chuẩn bị công việc.

Vương Thiên Nhi xinh đẹp gợi cảm, đứng đằng trước cánh cửa phòng còn chưa kịp đóng của Vương Hàn từ bao giờ, định bước vào, lại vì cuộc nói chuyện điện thoại vừa nãy mà khựng lại. Lời có thể chưa cụ thể, nhưng ý nhị thì đương nhiên cô rất hiểu. Đám cưới… lại là đám cưới chết tiệt ấy… Là Vương Hàn, là ba mẹ đã ép cô phải hành động… Móng tay màu đỏ tinh xảo, vì tức giận mà run lên, cắm vào da thịt như sắp bật máu, răng ngọc cắn chặt bờ môi đỏ mọng: Vương Thiên Nhi cô, quyết không thể để chuyện này diễn ra được!

Nắng sớm lên cao, len lỏi vào đôi hàng mi đen ngây dại, thi thoảng khẽ rung rung. Người trên giường bộ dáng dúm dó, lăn qua lăn lại.

Hiểu Lan Yên nheo nheo đôi mắt, khó nhọc tỉnh dậy. Trong người vẫn còn mơ hồ hết sức, nhưng cũng đã đỡ hơn rất nhiều. Cái khăn mặt màu trắng trượt ra khỏi trán mịn, nước lạnh thấm từ đêm qua đã sớm khô hết. Cô nhìn vào đồng hồ trên chiếc bàn nhỏ bên cạnh. Đã gần 8 giờ sáng rồi. Sao cô lại ngủ quên mất thế này? Chết dở, vậy mà bác gái lại không gọi cô, chẳng lẽ bác ấy có việc bận ra khỏi nhà từ sớm rồi?

Hiểu Lan Yên lết mình vào phòng tắm, vẫn thấy đầu ong ong như có máy khoan đang hoạt động, bước chân vì thế mà cũng siêu vẹo theo. Nhanh chóng vệ sinh cá nhân, cô lại tiếp tục lê cái thân xác nhỏ bé xuống dưới nhà.

Bác Trần đang đứng làm việc một mình ở phòng bếp. Ơ, không phải bác ấy bận việc gì sao? Hiểu Lan Yên ngốc nghếch tự hỏi, bác gái vẫn ở nhà, vậy mà lại để cô ngủ quên như thế, thật là kì lạ quá. Cô lấy sức cười cười, nụ cười đầy mệt mỏi và tạm bợ, nhìn qua rõ ràng là biết không ổn. Bởi mới sáng sớm thôi, không nên để bác gái trông thấy bộ dạng dọa người của cô mà cả ngày xui xẻo được!

Bình luận (0)

Để lại bình luận