Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hình dáng Tạ Linh Lăng và Vu Triều dưới ánh sáng chiếu lên mặt đường cao một thấp, trên hai tay anh cầm đầy đủ các thứ, trên tay cô thì ôm một bó hoa hướng dương.

Đây là lần thứ hai Tạ Linh Lăng đến nhà Vu Triều, cảm giác cũng không khác lần trước là mấy, nhưng lần này cô có vẻ tử tế hơn. Tạ Linh Lăng chủ động vào phòng tắm rửa tay, sau đó đi cắt tỉa bó hoa hướng dương cắm vào bình.

Đương nhiên, cô cũng nhìn thấy bó hoa hướng dương “héo úa” trong miệng Vu Triều, lúc này đang được đựng trong một chiếc bình thủy tinh trong suốt.

Bó hoa này không những không bị héo mà còn được chăm sóc rất tốt.

Vu Triều từ phòng bếp đi ra là vừa vặn nhìn thấy Tạ Linh Lăng nửa ngồi xổm trên mặt đất nghịch ngợm lấy hai bó hoa hướng dương, anh im lặng cười cười, hỏi cô: “Muốn ăn thịt bò xào hay thịt bò hầm?”

Tạ Linh Lăng hỏi: “Cái nào tiện hơn?”

“Đều thuận tiện.”

“Vậy thịt bò xào đi.”

“Được.” Vu Triều nói xong bắt đầu buộc tạp dề, dặn dò Tạ Linh Lăng: “Nếu em đói thì ăn một ít cam trái trước.”

“Ừm.”

Tốc độ của Vu Triều rất nhanh, không bao lâu đã nấu xong ba món một bát canh.

Thực lòng mà nói, cảm giác hai người ăn nhiều như vậy thật lãng phí. Nhưng vì Vu Triều cao và ăn nhiều nên bữa tối này chẳng còn bao nhiêu.

Tạ Linh Lăng thấy vậy có thắc mắc, thật sự tò mò hỏi Vu Triều: “Vì sao anh ăn nhiều như vậy cũng không béo? Không chỉ không béo mà còn có cơ bắp nữa vậy?”

Vu Triều tranh thủ vén quần áo lên, không chút xấu hổ sờ soạng cơ bụng trước mặt Tạ Linh Lăng, hỏi cô: “Em hâm mộ sao?”

“Hâm mộ cái shit.”

Tạ Linh Lăng phát hiện, miệng lưỡi người này như thế nào càng ngày càng trơn vậy.

Vu Triều lại hỏi: “Muốn sờ không?”

“Sờ cái rắm.” Cũng không phải chưa từng sờ qua

“Thật không muốn à?” Vu Triều lười biếng dựa lưng vào ghế, “Sao tôi lại nhớ lần trước em sờ không buông tay vậy nhỉ?”

“Cút”.

.

Vu Triều thu hồi tâm trạng đùa giỡn, đứng dậy thu dọn bát đũa.

Tạ Linh Lăng tốt xấu gì cũng ăn miệng người ngắn, đề nghị cùng nhau hỗ trợ.

Vu Triều lần này ngược lại không từ chối, sai khiến Tạ Linh Lăng: “Em lấy giẻ lau bàn đi.”

Có vẻ như phân công lao động rất rõ ràng, nhưng nhiệm vụ mà Vu Triều giao cho Tạ Linh Lăng rõ ràng là quá đơn giản đến mức đơn giản.

Tạ Linh Lăng lau bàn ăn xong, lại xoay người nhìn thấy Vu Triều cách đó không xa đang hơi khom lưng rửa bát, eo cong lên.

Ban đêm ánh đèn phòng sáng sủa, nhẹ nhàng lại ấm áp, hai người bọn họ giống như một đôi vợ chồng nhỏ.

Vu Triều rửa chén xong, xoay người.

Tạ Linh Lăng đứng ở vị trí cách phía sau anh một thước, hỏi anh: “Này, anh có muốn làm tình không?”

*

Lúc chín giờ tối, Tạ Linh Lăng nhận được cuộc gọi từ em trai Tạ Anh Huân.

Người em trai này thường không tìm Tạ Linh Lăng, càng ít khi làm phiền Tạ Linh Lăng chuyện gì. Cậu gọi điện thoại cho cô, phỏng chừng cũng là vì chuyện buổi chiều

Tạ Anh Huân hỏi: “Chị ơi, chị không có ở nhà sao?”

Tạ Linh Lăng “Ừ” một tiếng, lười biếng nằm trên giường. Vừa rồi kết thúc một môn thể thao kịch liệt nào đó, lúc này cô không muốn động đậy liên tục.

Tạ Anh Huân nói qua điện thoại: “Em đã nghe mẹ nói rồi, chiều nay bố đến cửa hàng của chị nổi điên phải không?”

Tạ Linh Lăng trả lời vẫn không nhanh không chậm “Ừ” một tiếng.

Tạ Anh Huân tiếp tục nói: “Chị, em không biết chuyện bố đi tìm chị vì tiền, em xin lỗi.”

Tạ Linh Lăng lúc này không lên tiếng, cô không muốn nói chuyện.

Tạ Anh Huân biết tính tình Tạ Linh Lăng, cậu dịu dàng nói: “Em cùng bố mẹ nói rất nhiều lần, bảo bọn họ không cần quản chuyện của em, chuyện mua nhà là bạn gái em đề nghị, nhưng em không nghĩ dùng tiền của bố mẹ, càng không nghĩ ép buộc tiền của chị vất vả kiếm được.”

Tạ Linh Lăng im lặng một lúc, rồi trả lời: “Ừ.”

Tuy rằng bố mẹ trọng nam khinh nữ, nhưng Tạ Anh Huân luôn rất tốt với chị gái. Khi còn bé Tạ Anh Huân luôn thích chạy theo sau mông chị gái Tạ Linh Lăng, ngược lại Tạ Linh Lăng bởi vì ghen tị cậu tập hợp muôn vàn cưng chiều của bố mẹ, cho nên rất chán ghét cậu.

Bình luận (0)

Để lại bình luận