Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Khi cao trào đến, Tô Tình cắn cổ Lý Quân nức nở khóc thút thít,khuôn mặt xinh đẹp của cô bị bao phủ bởi nước mắt,bộ ngực non nớt hiện lên đầy rấu răng.

Người đàn ông chỉ nhìn thoáng qua, lại cúi đầu thật mạnh đi mút cắn đầu v* yếu ớt.

“Anh hai… Đau… Không cần… Cắn…” Cô lắc đầu kêu lên,giọng nói bị khoái cảm ép cho thay đổi, thân thể càng lúc càng run rẩy, không đến vài phút, lại bị người đàn ông đưa lên cao trào.

Đến chiều tối,cơn mưa mới ngừng.

Tô Tình bị cơn ác mộng đánh thức, khi mở mắt ra thì nhìn thấy hầu kể gợi cảm của người đàn ông.

Lại hướng lên trên, là chiếc cằm kiên nghị của người đàn ông.

Lý Quân ngủ say,hai mắt nhắm nghiền,đường nét tinh xảo sắc bén.

Gương mặt kia gầy đi rất nhiều, cũng đen hơn so với trước, góc cạnh lộ ra vài đường nét lạnh lùng, mang theo khí chất lãnh đạm ngày thường.

Cô ngẩng mặt hôn lên cằm anh, động tác nhẹ nhàng mà vùi vào trong lòng ngực anh.

Tô Tình không phí thời gian lấy lòng cha mẹ Lý Quân,khái niệm cha mẹ, từ lúc có ký ức,cô biết chính mình là bị bỏ rơi.

Sau khi lớn lên, càng là rõ ràng biết cha mẹ nuôi nuôi dưỡng cô “Dụng tâm lương khổ”*, vì thế,cô đối từ cha mẹ này, có sự phản kháng mãnh liệt cùng phản cảm.

*Dụng tâm lương khổ [用心良苦 – yòng xīn liáng kǔ]:muốn tốt cho người khác mà người khác không biết.

Giữa cha mẹ và cô,Lý Quân lại dứt khoát kiên quyết mà lựa chọn cô, điểm này làm cô rất cảm động.

Nhưng cô sẽ không tự mình chuốc lấy cực khổ mà đi tới cửa tìm rắc rối.

Cô vẫn luôn biết,thân phận của mình không được bất cứ gia đình bình thường nào chấp nhận.

Cũng đã sớm chuẩn bị tốt tâm lý.

Chỉ là,cái chuẩn bị tâm lý đó, ở thời điểm nhìn thấy Lý Quân che kín xen vết roi đan xen tất cả đều bị đánh vỡ.

Buổi sáng ngày hôm sau,khi Lý Quân rời đi, Tô Tình lưu luyến ôm anh thật lâu.

Lý Quân nâng cằm cô lên, lại hôn lên môi cô, lúc này mới thấp giọng nói, “Anh về sau mỗi ngày buổi tối đều đến đây.”

Tô Tình ngẩng đầu nhìn anh, “Anh đi lại sẽ rất vất vả.”

“Không vất vả.” Anh nói xong, lại hôn cô, “Anh đi đây.”

Tô Tình đứng ở cửa, nhìn bóng dáng anh.

Anh vừa mới đi,cô cũng đã bắt đầu nhớ anh.

Trên bàn là trứng cùng bánh bao và chân giò hun khói,trên đĩa trứng được vẽ lên gương mặt tươi cười, chân giò hun khói như cũ là hình trái tim.

Tô Tình ăn xong liếc mắt nhìn chiếc ghế bên cạnh,cô cố ý mua ghế lót cùng chỗ tựa lưng màu trắng, bởi vì cảm thấy trên người anh một thân màu đen, muốn dùng màu trắng để tiêu tán bớt đi cỗ lạnh lẽo trên người anh.

Toàn bộ đồ vật trong nhà đều là đồ đôi,bàn chải đánh răng,khăn lông trong nhà tắm, bao gồm cả dép lên chỗ để giày, đều là hai màu trắng đen.

Trong căn nhà thuê này nơi đâu cũng đều có hơi thở cuộc sống của anh.

Trái tim cô đơn của cô đang dần được lấp đầy bởi một người đàn ông tên Lý Quân.

Tô Tình buổi tối năm giờ tan tầm, đi siêu thị mua xong đồ ăn trở về, ở cửa nhà gặp kim chủ.

Nụ cười trên mặt cô ngưng đọng, sau khi cô cùng Lý Quân ở bên nhau,cô hiếm khi nhớ tới kim chủ, bao gồm cả những ngày tháng trước đó.

Nhưng khi Kim Dự Phụng xuất hiện,cô giống như bị đánh trở lại nguyên hình ban đầu, theo bản năng mà lộ ra nụ cười phong tình.

Kim Dự Phụng tính tình không tệ, không có tật xấu,tuổi trẻ diện mạo cũng coi như tuấn soái, chỉ là tâm tư so với người khác thâm trầm hơn rất nhiều.

Bằng không, cũng sẽ không ngồi trên vị trí cao như vậy.

Hắn ngồi ở trong xe, cửa xe mở ra, tài xế đứng dưới gốc cây cách xe không xa, bên cạnh còn có vài vệ sĩ mặc áo đen.

Bình luận (0)

Để lại bình luận