Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vừa nghe cô gái nhỏ không sao, Trình Cẩn lại nhớ đến video được Cố Hoài Vân gửi tới. Cún con lại dám bỏ trốn đi tìm chủ nhân khác, xem ra về nhất định phải dạy dỗ lại cẩn thận. Tốt nhất là đem đôi chân kia hoàn toàn phế đi, để cô không còn chút hi vọng nào.

Bọn hắn đem Lục Dĩnh nhốt vào trong một chiếc cũi lớn, bên ngoài không những phủ một lớp vàng và còn được nạm không ít đá quý, giống như một chiếc lồng chim xa hoa. Cổ còn được đeo một sợi xích mảnh nhưng so với xích chân ngày trước đem lại cảm giác kiên cố hơn nhiều.

“Nhạn ca ca… Cẩn ca ca…” Lục Dĩnh mơ màng tỉnh dậy, thấy Lạc Nhạn và Trình Cẩn đang từ trên nhìn xuống, trong lòng vừa hoảng sợ vừa có chút vui mừng. Cô cảm giác bản thân chắc chắn sẽ bị trừng phạt, nhưng cũng tốt hơn ở với Cố Hoài Vân.

Thủ đoạn của Cố Hoài Vân so ra còn đáng sợ hơn nhiều.

“Em cũng thật biết chạy.” Lạc Nhạn mở cửa lồng, lôi Lục Dĩnh từ bên trong ra. “Chạy đâu không chạy lại chạy đi câu dẫn kẻ thù của tôi?”

“Nhạn ca ca… nghe em giải thích!” Lục Dĩnh bị hắn làm đau, hốt hoảng muốn biện minh. Cô vốn chỉ muốn tự do, thật sự không có ý tìm đến Cố Hoài Vân.

Lạc Nhạn không trả lời, khoảng lặng yên tĩnh dường như để cho Lục Dĩnh thỏa sức giãi bày.

Có điều Lục Dĩnh như vậy mà không biết phải nói gì. Cho dù giải thích theo hướng nào, cô cũng đều đã làm ra chuyện tày đình đắc tội với bọn hắn. Lục Dĩnh khó xử cắn môi.

“Sao không nói gì?” Trình Cẩn nãy giờ không lên tiếng, giọng nói hắn có chút khản đặc cùng mệt mỏi. “Muốn tự do? Muốn nhìn thế giới bên ngoài?”

Hắn như vậy một lần liền đoán trúng được suy nghĩ của Lục Dĩnh. Thấy cô vẫn duy trì trạng thái yên lặng, Trình Cẩn tức giận chạy đến đạp Lục Dĩnh một cái thật mạnh vào bụng, khiến cô ngã nhào ra đất.

“Đừng… Tiểu Dĩnh biết sai rồi.” Lục Dĩnh vội vàng ngồi dậy, nắm lấy ống quần hắn ngăn hắn lần nữa tiếp tục đánh cô. “Tiểu Dĩnh sai rồi… sai rồi, Tiểu Dĩnh sau này sẽ không trốn nữa.”

“Đây đã là lần thứ mấy rồi?” Trình Cẩn nắm tóc cô kéo lên, khiến da đầu Lục Dĩnh như căng rách một mảng lớn. “Có phải lần nào bọn tôi cũng tha thứ cho em quá dễ dàng nên em không biết sợ?”

Lục Dĩnh liên tục lắc đầu: “Không… Cẩn ca ca… không phải như vậy.”

Trong tâm trí Trình Cẩn hiện tại bị lấp đầy bởi cảnh Lục Dĩnh không ngừng chủ động giao hoan với Cố Hoài Vân, hắn đưa tay dùng lực bóp chặt cổ Lục Dĩnh. Khiến cô khó thở không ngừng dùng tay muốn gỡ ra, còn để lại những vệt cào rướm máu chói mắt trên chiếc cổ thiên nga.

Nhưng suy cho cùng, sức lực nam nữ khác biệt. Lục Dĩnh đã gần như tắc thở.

“Thả ra đi.” Lạc Nhạn lên tiếng ngăn cản Trình Cẩn, mới giúp Lục Dĩnh giữ được tính mạng.

Hắn nhìn Lục Dĩnh không ngừng thở gấp, mạnh tay lôi cô vào phòng tắm. Bên trong sớm đã chuẩn bị rất nhiều bàn chải cùng bông tắm thô ráp.

Lục Dĩnh không biết bọn hắn muốn làm gì, để không càng khơi lên cơn giận dữ của bọn hắn chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi im một góc.

Lạc Nhạn xả đầy một bồn nước lớn, bên này Trình Cẩn bắt đầu lấy xà bông lên bông tắm. Xong xuôi liền kéo Lục Dĩnh đang hoảng sợ lại gần.

“Lạnh quá!” Lục Dĩnh bị dòng nước mạnh lạnh buốt trực tiếp xả vào người, theo phản xạ mà trực tiếp tránh né, lại bị Lạc Nhạn đạp một cái thật mạnh khiến cô ngã ra sàn. Đầu đập mạnh xuống mặt đá thô cứng khiến nó sưng lên một mảng.

“Ngoan nào, em bẩn rồi.” Lạc Nhạn dùng chân đè lên lưng Lục Dĩnh, không cho phép cô chạy. “Phải tắm sạch mới được.”

Nói rồi cầm lấy bông tắm Trình Cẩn đưa tới, mạnh bạo chà lên da Lục Dĩnh. Làn da vốn trắng nõn rất nhanh đã xuất hiện những vết rách rướm máu. Chúng tiếp xúc với bọt xà phòng tạo nên cảm giác không chỉ đau mà còn vô cùng rát. Lục Dĩnh đau đớn vùng vẫy: “Đau… đau quá… tha cho em…. cầu xin các anh mà….”

Bình luận (0)

Để lại bình luận