Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Kia –cái này gọi là gì a.”

“Gọi là —Đêm.”

Tiêu Trúc Vũ nghe được thì cảm thấy kỳ kỳ quái quái, nhìn thấy ở bên trong có giá vẽ cùng thuốc màu, cô trước nay chưa từng tiếp xúc qua cái này , sinh ra hứng thú thật lớn.

“Em muốn thử xem một chút không?”

“Có thể chứ!” cô thật sự rất muốn rất muốn.

“Đương nhiên có thể.” Vu Nhứ thật lâu cũng chưa cười vui vẻ như vậy, cầm lấy một cây cọ rửa sạch sẽ giao cho cô.

“Chấm lấy mà sắc mà em muốn, rồi vẽ lên trên này.”

“Vâng vâng.” Đối diện với quá nhiều màu sắc trước mắt, cô do dự, cảm giác cái nào cũng rất đẹp, đều muốn vẽ lên trên tờ giấy trắng, thuốc màu giống như thạch trái cây, có cảm giác ăn ngon muốn thử.

“Chị, em có thể đem tất cả màu đều vẽ lên không?”

“Đương nhiên, chỉ cần em muốn.”

“Em muốn vẽ màu này trước!”

Lực đạo cô thực mạnh mà chọc vào hộp thuốc màu– màu vàng nhạt , rút ra liền hướng vào ở giữa bản vẽ — vẽ một đường dài vặn vẹo màu vàng.

Bút kéo dài xuống, màu sắc cũng càng lúc càng nhạt, trọng tâm vì dùng lực mạnh nên nhô lên một khối thuốc màu vàng.

Ngay sau đó, lại chọc vào một hộp thuốc màu lam.

Hỗn hợp màu vàng cùng màu lam trộn lại, thành màu xanh lục dơ hề hề, Tiêu Trúc Vũ kỳ quái nhìn, rõ ràng mình không có tô màu xanh lục mà.

“Chị Chị……”

Vu Nhứ giải thích cho cô.

Chỉ là, cô nghe không hiểu, còn muốn giả bộ ra một bộ dáng đừng lo em thực hiểu, dùng sức gật đầu.

Lung tung rối loạn vài nét bút đi xuống, đều lànét vẽ ngang dọ, hỗn hợp cũng các loại màu sắc dơ dơ hề hề, Tiêu Trúc Vũ vẻ mặt vừa lòng tràn ngập tin tưởng đối với tác phẩm của chính mình , quấn lấy Vu Nhứ giáo muốn cô dạy mình vẽ tranh.

hai nam nhân dưới lầu đi lên đây, nghe được tiếng bước chân Vu Nhứ quay đầu nhìn lại.

Bạch Dương không nói một lời đi vào , ném bút vẽ trong tay cô xuống , bóp cổ tay cô thô bạo đem người mang đi ra ngoài.

Tiêu Trúc Vũ phản ứng lại, kháng cự một khóc hai nháo, bắt lấy khung cửa không chịu đi.

Bạch Dương hung thần ác sát trừng cô: “Em có đi hay không?”

“Tôi không đi, tôi không đi! Tôi muốn cùng chị chơi.”

Hắn nhấc chân đá lên cẳng chân của cô, chân mềm nhũn quỳ xuống , bị hắn bóp cổ liền kéo ra bên ngoài , hai chân vô lực bị kéo trên mặt đất ,động tác thô bạo lại tàn nhẫn , Vu Nhứ nhìn mà hô hấp cũng khó khăn.

“Ai cho em tự tiện làm những việc này.” Bạch Vân Yển hỏi, toát ra không vui.

Ánh mắt Vu Nhứ trốn tránh, cong lưng đi nhặt lại bút vẽ bị ném xuống đất: “Cũng chỉ là, quá nhàm chán.”

“Hơn nữa em nhìn cô bé kia giống như đứa trẻ,hình như đối với vẽ tranh còn cảm thấy rất hứng thú.”

“Vu Nhứ.” Hắn lạnh nhạt kêu lên tên cô, ngữ khí cùng nhất cử nhất động của tứ chi đều làm cho người ta áp lực trí mạng. Nắm chặt ấy bút vẽ trong tay, bất giác rùng mình.

Tiêu Trúc Vũ bị hắn một đường kéo xuống lầu, ném lên xe, cánh tay cùng trong lòng bàn tay của cô đều dính đầy thuốc màu,bôi dính đầy một thân hắn, tính tình hắn khi thấy cô chính là khộng lộ được một chút ôn nhu, nhìn cô lên xe còn giãy giụa, cho một cái đánh lên đầu cô cảnh cáo.

“Em dám lại động một chút, tôi dùng thuốc thiêu bức em!”

Tiêu Trúc Vũ che lại đầu phát ngốc ,cong lưng khóc lóc oa oa kêu.

Xe hướng đến phương hướng khách sạn mà chạy đi.

Trên đường không ai phản ứng cô, tiếng khóc một chút dần dần thu nhỏ, tròng một áo hoodie màu trắng khổng lồ , dáng người xinh xắn lanh lợi cuộn tròn.

Cô đột nhiên nghẹn ngào mở miệng, thiếu chút nữa bị nước miếng làm sặc.

“Tôi có thể uống thuốc tránh thai không?.”

Bạch Dương sắc mặt lập tức khó coi suy sụp xuống.

Quay đầu đi nhìn cô xoa đôi mắt hồng mắt, hắn không tin cô sẽ biết thuốc đến loại đồ vật mang tên thuốc tránh thai này, bằng không lúc thao cô ngày đầu tiên nên nói ra rồi, còn ngây ngốc cho rằng dắt tay hay ôm là có thể mang thai.

Bình luận (0)

Để lại bình luận