Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Cô chỉ còn thấy được lông mi dài của Diệp Thiên Tân, cả sống mũi cao vời và chiếc mày rậm. Anh đang làm gì vậy? Trong đầu cô luôn suy nghĩ như thế. Muốn xô đẩy anh ra nhưng sự lưu luyến ngọt ngào của anh đã đưa đẩy cô vào bể tình một lần nữa.

Nhấm nháp đôi môi yêu thích của mình, Diệp Thiên Tân ôm lấy thân thể đang run rẩy của cô vào lòng. Càng lúc càng sâu, càng khó rời. Đến khi buông đôi môi cô ra, đã thấy sưng mọng. Vuốt ve cánh môi, anh nhìn đến đôi mắt còn không hiểu chuyện gì của cô, yêu thương hôn lên mi mắt cô một lần nữa.

Giọng anh ánh lên niềm vui khó tả, nụ cười nở trên môi, giọng trầm khàn nghe đến mê mẩn.

Anh yêu em, Tịch Hiên.

Hả? Đầu óc Tịch Hiên đang choáng váng, nghe lời của Diệp Thiên Tân càng choáng váng không tin.

Anh yêu em. Diệp Thiên Tân lập lại lời nói. Lòng anh đang sung sướng phát điên lên, chỉ muốn điều đè cô ra mà bày tỏ thành ý.

Tịch Hiên như chưa nuốt được hết lời của anh, cô xoay mặt tránh ánh mắt như lửa đốt kia, Đừng đùa…

Diệp Thiên Tân cúi đầu xuống, ôn nhu hôn vào bên má cô, giọng dịu dàng: Anh nói thật. Anh yêu em, yêu rất lâu rồi…

Bao lâu? Tim Tịch Hiên vội đập nhanh hơn một nhịp, lại không dám đối diện mắt với Diệp Thiên Tân. Mà như anh cũng hiểu, nên không ép buộc cô nhìn thẳng vào anh.

Em đoán xem. Diệp Thiên Tân cười.

Tịch Hiên lắc đầu. Không chân thực, cô cảm giác lâng lâng như mơ.

Diệp Thiên Tân ôm cô vào lòng, đầu cô nghiêng vào ngực trái anh, nghe tiếng tim đập nhanh. Thở dài, đôi mắt anh nhìn xa xăm, Bảy năm, anh đã đợi em được bảy năm.

Bảy năm? Tịch Hiên không tin, đôi môi mấp máy không rõ lời, đến câu cuối cùng Diệp Thiên Tân nghe được chỉ là Anh bị ngốc à?

Vòng tay càng siết chặt, Diệp Thiên Tân vui đến độ miệng cười không ngưng được, Vì em, anh làm thằng ngốc cả đời cũng được.

Tịch Hiên nghẹn cả lời. Nước mắt cô sau bao lần tích tụ, chỉ vì câu nói anh mà rơi lả chả, miệng thì lẩm bẩm bảo anh là thằng ngốc.

Diệp Thiên Tân ngước nhìn lên bầu trời đầy sao, tâm nguyện đời anh hoàng thành. Được có Tịch Hiên bên cạnh, được yêu cô và cô cũng yêu mình. Người phụ nữ trong lòng anh đang khóc thút thít, thế mà anh không muốn ngăn cản, chỉ là cái ôm chặt hơn, chỉ là nụ hôn phớt trên trán cô yêu thương, chỉ là… anh tin thế giới anh đã bắt đầu xuất hiện màu hồng.

Khóc lâu, Tịch Hiên cũng mệt. Ngước đôi mắt đỏ hoe nhìn anh, cô vội nhớ lại hai tuần lễ anh mất tích không liên lạc gì cùng cô, liền tủi thân trách móc.

Hai tuần lễ không liên lạc, đến khi nhìn thấy anh thì anh đang lại vui cười cùng Mạc Tiểu Hạ… em cảm giác tim mình muốn vỡ tung ra.

Anh vuốt ve lưng cô, như an ủi cũng cười khổ, Anh xin lỗi, hai tuần này anh làm một chuyện lớn lao hơn, nên không thể cho em biết được.

Lớn lao? Lớn lao đến cỡ nào?

Em có thể bất ngờ.

Thật mong đợi. Tịch Hiên mỉm cười, sống mũi đã ửng hồng. Trong ánh đêm, cô càng xinh đẹp, lại yếu đuối mê hoặc lòng người.

Diệp Thiên Tân buông vòng tay ôm cô ra, anh khẽ ho nhẹ vài lần. Đứng nghiêm chỉnh nhìn vào ánh mắt mong đợi của Tịch Hiên.

Chớp chớp mắt, Tịch Hiên như hiểu ra rằng món quà bất ngờ dành cho cô sẽ ngay tại đây, Ngay bây giờ sao?

Anh gật đầu, bèn quỳ một chân xuống đất. Móc từ trong túi ra một chiếc hộp đen nhỏ, mở ra là một chiếc nhẫn được thiết kế tinh xảo, đưa đến trước mặt cô.

Tịch Hiên, anh yêu em.

Mặc kệ em có hơn anh 5 tuổi hay 10 tuổi, thì anh vẫn yêu em.

Anh sẽ trở thành người đàn ông có thể che chở cho em cả đời này… nên, Tịch Hiên gả cho anh nhé?!

Bình luận (0)

Để lại bình luận