Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Bóng ma quá khứ và vết nứt đầu tiên
Thời gian trôi qua êm đềm như một dòng suối nhỏ, không gợn sóng nhưng thấm đẫm sự yên bình vào từng ngóc ngách của căn nhà nhỏ. Lạc Vũ cảm thấy mình đang sống trong những ngày tháng hạnh phúc nhất cuộc đời. Huyết Vũ – người đàn ông lạnh lùng, tàn khốc mà cô từng sợ hãi – giờ đây đã quen với những bữa cơm cô nấu, quen với sự hiện diện ồn ào của cô. Hắn vẫn ít nói, vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm, nhưng ánh mắt nhìn cô đã bớt đi vài phần sắc bén, thay vào đó là sự dung túng ngầm.
Trời đã lập đông. Gió bấc thổi từng cơn rít gào qua khe cửa sổ.
“Huyết Vũ, hôm nay chúng ta đi mua sắm đi! Anh xem, anh chỉ có mỗi hai bộ đồ mặc đi mặc lại, mùa đông đến rồi, anh sẽ chết cóng mất!” Lạc Vũ vừa quấn khăn len vừa hào hứng đề nghị, đôi mắt lấp lánh mong chờ.
Huyết Vũ đang ngồi đọc báo, nghe vậy thì ngẩng lên, khẽ nhíu mày. Hắn ghét những nơi ồn ào đông đúc. Nhưng khi nhìn thấy chóp mũi đỏ hồng vì lạnh và ánh mắt cún con của Lạc Vũ, từ chối lại nghẹn lại nơi cổ họng.
“Phiền phức,” hắn lầm bầm, nhưng vẫn đứng dậy, vớ lấy chiếc áo khoác mỏng manh duy nhất của mình.
Lạc Vũ cười tít mắt, vội vàng chạy tới chỉnh lại cổ áo cho hắn, hành động tự nhiên như một người vợ hiền thục: “Đi thôi! Em hứa sẽ chọn cho anh bộ đẹp nhất, biến anh thành nam thần vạn người mê!”.
Phố xá tấp nập, dòng người hối hả ngược xuôi. Lạc Vũ líu lo bên cạnh Huyết Vũ, chốc chốc lại kéo tay hắn chỉ trỏ vào những cửa hàng trang trí lộng lẫy. Huyết Vũ đi bên cạnh, hai tay đút túi quần, vẻ mặt hờ hững nhưng bước chân luôn cố ý chậm lại để cô theo kịp.
Họ dừng lại trước một cửa hàng âu phục nữ cao cấp. Lạc Vũ định kéo hắn đi tiếp, nhưng cô phát hiện bước chân Huyết Vũ bỗng nhiên khựng lại. Hắn đứng chôn chân tại chỗ, ánh mắt dán chặt vào bộ váy dạ hội màu đỏ rực trưng bày trong tủ kính.
Trong đôi mắt sâu thẳm ấy, Lạc Vũ nhìn thấy một sự si mê đến đau lòng, pha lẫn nỗi tang thương tột cùng. Hắn đang nhìn bộ váy, hay đang nhìn một bóng hình nào đó trong ký ức?
“Huyết Vũ…” Lạc Vũ khẽ gọi, tim cô bỗng thắt lại.
Đúng lúc đó, cánh cửa kính của cửa hàng bật mở. Một cô gái trẻ bước ra, mái tóc đen dài uốn xoăn nhẹ, dáng người thanh mảnh, khuôn mặt xinh đẹp toát lên vẻ kiêu sa.
Khoảnh khắc nhìn thấy cô gái ấy, Huyết Vũ như bị sét đánh. Hắn trố mắt, đồng tử co rút mãnh liệt, cả người run lên bần bật. Lý trí sắt đá của một ông trùm hắc đạo sụp đổ trong tích tắc. Hắn lao tới như một kẻ điên, bất chấp dòng người qua lại, nắm chặt lấy cổ tay cô gái kia.
“Vân Khê!”
Giọng hắn run rẩy, vỡ vụn, chứa đựng bao nhiêu nhớ nhung, hối hận và cả sự mừng rỡ điên cuồng.
Cô gái kia giật mình, hoảng sợ nhìn người đàn ông lạ mặt đang siết chặt tay mình: “Anh… anh làm cái gì vậy? Buông ra! Tôi không quen anh!”.
Lạc Vũ đứng chôn chân tại chỗ, cả thế giới xung quanh như sụp đổ. Cô nhìn Huyết Vũ – người luôn giữ vẻ bình thản trước mọi biến cố – giờ đây đang kích động đến mất kiểm soát chỉ vì một người con gái lạ mặt. Không, không lạ. Cái tên “Vân Khê” ấy, cô đã nghe hắn gọi trong những cơn mê sảng khi nằm viện.
Đó là người con gái hắn yêu. Người con gái hắn khắc cốt ghi tâm.
Huyết Vũ như bừng tỉnh khỏi cơn mộng du. Hắn nhìn kỹ khuôn mặt cô gái. Giống… rất giống… nhưng không phải. Ánh mắt cô gái này không có sự kiên định và khí chất sắc sảo của Vân Khê. Giọng nói cũng khác.
Đây chỉ là một người giống người.
“Tôi… xin lỗi…” Huyết Vũ buông tay, lùi lại một bước, sự thất vọng tràn ngập trong đáy mắt khiến người ta nhìn vào cũng thấy đau lòng.
Cô gái kia – tên là Mã Thy – nhìn Huyết Vũ, thấy vẻ đẹp trai và sự đau khổ của hắn, cơn giận bỗng chốc tan biến. Cô ta mỉm cười dịu dàng, một nụ cười công nghiệp nhưng đủ để xoa dịu: “Không sao. Chắc anh nhận nhầm người quen? Tôi bị tai nạn mấy tháng trước, mất trí nhớ, có lẽ… chúng ta từng quen nhau chăng?”.
Câu nói ấy như chiếc phao cứu sinh ném cho kẻ sắp chết đuối. Huyết Vũ biết đó là lời nói dối, hoặc chỉ là sự trùng hợp, nhưng hắn không nỡ buông bỏ tia hy vọng mong manh ấy. Hắn muốn nhìn khuôn mặt này thêm chút nữa.
“Chúng ta… có thể nói chuyện không?” Huyết Vũ hỏi, giọng khàn đặc.
Mã Thy gật đầu đồng ý. Hai người họ cùng nhau bước về phía quán cà phê đối diện.
Huyết Vũ cứ thế đi, quên mất rằng phía sau lưng hắn, còn có một cô gái nhỏ đang đứng trơ trọi giữa trời đông giá rét.
Lạc Vũ nhìn bóng lưng hắn xa dần, nước mắt nóng hổi trào ra, lăn dài trên má, lạnh ngắt khi gặp gió.
“Huyết Vũ…” cô gọi với theo, giọng nghẹn ngào.
Huyết Vũ dừng lại một giây, nhưng không quay đầu. Hắn lạnh lùng buông một câu: “Cô về trước đi.”.
Rồi hắn bước tiếp, bỏ lại cô chìm trong sự cô độc và tủi thân tột cùng.
Lạc Vũ đứng đó, giữa dòng người tấp nập, cảm thấy mình như một kẻ thừa thãi. Thì ra, những ngày tháng ấm áp vừa qua chỉ là ảo ảnh. Trong trái tim hắn, cô chưa bao giờ có chỗ đứng. Cô chỉ là trạm dừng chân tạm bợ, còn cô gái kia – dù chỉ là bản sao – mới là đích đến của hắn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận