Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Cơn Mưa Và Nụ Hôn Trong Ngõ Tối
Thành phố Du vào những ngày tháng Mười tựa như một người tình đỏng đảnh, ban ngày còn hửng nắng hanh hao, nhưng khi màn đêm buông xuống lại trút những cơn mưa lạnh lẽo và bất chợt. Gió đêm cuốn theo hơi nước ẩm ướt, luồn lách qua từng lớp áo, thấm vào da thịt khiến người ta không khỏi rùng mình.
Dưới ánh đèn đường vàng vọt nhạt nhòa, hai bóng người đang rảo bước bên nhau. Hứa Từ, người đàn ông vốn dĩ luôn giữ vẻ thanh lãnh, cấm dục như một vị thần trên cao, giờ đây lại đang nắm chặt tay Tống Lê, giấu cô vào trong vạt áo khoác của mình. Mưa bắt đầu nặng hạt hơn, những giọt nước lạnh buốt quất vào mặt, nhưng trong lòng bàn tay giao nhau ấy lại nóng hổi một cách kỳ lạ.
“Hứa Từ!” Tống Lê đột nhiên gọi tên anh, giọng nói trong trẻo bị tiếng gió át đi phần nào, nhưng vẫn đủ để khiến bước chân người đàn ông khựng lại. Cô chạy lên trước, đối diện với anh, đôi mắt hồ ly lấp lánh ý cười và sự khiêu khích, hệt như năm nào cô chặn đường anh để tỏ tình.
“Làm sao vậy?” Hứa Từ cúi đầu, ánh mắt thâm trầm nhìn cô gái nhỏ đang rúc vào ngực mình. Anh cởi chiếc khăn quàng cổ ấm áp của mình, quấn quanh cổ cô, động tác dịu dàng đến mức khiến người ta mềm lòng.
Tống Lê không trả lời ngay, cô nhón chân, ghé sát vào tai anh, hơi thở nóng ấm phả vào vành tai mẫn cảm của người đàn ông, thì thầm: “Trời mưa to quá, hay là chúng ta tìm chỗ trú đi? Em muốn… hôn anh.”
Hứa Từ sững người, yết hầu khẽ trượt lên xuống. Anh nhìn quanh, kéo cô chạy vào một con ngõ nhỏ gần đó để tránh cơn mưa đang ngày càng xối xả. Mái hiên của một ngôi nhà cũ kỹ chìa ra, tạo thành một không gian chật hẹp nhưng kín đáo, tách biệt hẳn với thế giới ồn ào bên ngoài.
Vừa bước vào chỗ trú, chưa kịp phủi bớt nước mưa trên vai, Tống Lê đã bị tiếng chó sủa từ trong sân nhà vọng ra làm cho giật mình. Cô theo bản năng nép sát vào người Hứa Từ, đôi tay vòng qua eo anh, siết chặt. Mùi hương gỗ tùng thanh sạch trên người anh hòa quyện với mùi mưa và chút hương vị đàn ông nam tính, tạo nên một loại kích thích khứu giác mê người.
“Sợ à?” Hứa Từ cúi xuống, giọng nói trầm thấp vang lên trên đỉnh đầu cô, mang theo chút ý cười dung túng. Anh dùng thân mình cao lớn che chắn cho cô, tạo thành một bức tường vững chãi ngăn cách mọi mối nguy hiểm.
“Em không sợ chó…” Tống Lê ngẩng đầu, đôi môi đỏ mọng khẽ hé mở, ánh mắt ướt át nhìn anh chằm chằm, “Em sợ anh không hôn em.”
Câu nói khiêu khích ấy như một mồi lửa ném vào đống rơm khô. Hứa Từ không nói gì, anh dùng hành động để trả lời. Bàn tay to lớn của anh giữ lấy gáy cô, đẩy cô dựa sát vào bức tường gạch lạnh lẽo phía sau.
“Ưm…”
Nụ hôn ập đến, không hề dịu dàng như vẻ ngoài của anh, mà mãnh liệt, chiếm hữu và đầy khao khát. Môi anh áp chặt lên môi cô, nghiền nát sự mềm mại ấy, lưỡi anh tách mở hàm răng cô, luồn sâu vào bên trong, quấn lấy chiếc lưỡi thơm tho của cô mà mút mát, dây dưa. Tiếng môi lưỡi va chạm, tiếng nước bập bõm vang lên đầy ám muội trong con ngõ vắng.
Tống Lê rên rỉ khe khẽ, hai tay cô luồn vào tóc anh, kéo anh sát vào mình hơn nữa. Cô có thể cảm nhận được hơi thở nóng rực của anh đang phả vào mặt mình, thiêu đốt lý trí của cô. Cơ thể Hứa Từ ép chặt lấy cô, lồng ngực rắn chắc cọ xát vào bộ ngực mềm mại qua lớp áo, tạo ra những luồng điện chạy dọc sống lưng.
“Hứa Từ… anh…” Tống Lê hổn hển tìm lại hơi thở khi anh dời nụ hôn xuống cổ cô, cắn nhẹ lên làn da trắng ngần nơi đó.
“Đừng nói chuyện.” Giọng Hứa Từ khàn đặc, nhuốm màu dục vọng. Anh vùi mặt vào hõm cổ cô, hít hà mùi hương cơ thể đặc trưng mà anh đã nhung nhớ suốt chín năm qua. “Để anh hôn em.”
Bàn tay anh không còn an phận, bắt đầu trượt dọc theo sống lưng cô, rồi lần xuống eo, siết chặt lấy vòng eo thon nhỏ. Sự va chạm giữa cơ thể nóng bỏng và bức tường lạnh lẽo khiến Tống Lê run rẩy, nhưng sự run rẩy ấy lại càng kích thích thú tính trong người đàn ông.
Một người đi đường cầm ô vội vã lướt qua đầu ngõ. Tống Lê giật mình, hoảng hốt rúc sâu vào áo khoác của anh, hai chân vô thức kẹp chặt lấy đùi anh.
Hứa Từ khựng lại, hơi thở nặng nề phả vào tai cô. Anh cảm nhận được sự ma sát đầy vô tình nhưng chí mạng ấy. Vật cứng nóng hổi nơi hạ bộ anh đã thức tỉnh từ lúc nào, giờ đây đang căng cứng, dũng mãnh đội lớp quần tây lên, ấn chặt vào bụng dưới mềm mại của cô.
“Em… em đang quyến rũ anh đấy à?” Hứa Từ cắn nhẹ vành tai cô, giọng nói khàn đến mức khiến người nghe tê dại.
Tống Lê đỏ mặt, cảm nhận được sự thay đổi rõ rệt của anh. Cô không những không sợ, mà còn đánh bạo cọ nhẹ vùng kín của mình vào nơi cứng rắn ấy, cười khúc khích: “Là anh tự mình không kiềm chế được, liên quan gì đến em? Hứa kiểm sát trưởng, anh… cứng rồi.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận