Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thích Toàn Bộ Con Người Hắn

Cô biết, nhưng vẫn lựa chọn làm như không thấy. Bởi vì cô không thích Cừ Chiêu, vậy nên kết quả ra sao cũng chẳng sao cả. Cô cũng không cảm thấy bản thân sống lại một lần nữa là phải vì người khác mà sống. Lúc bản tính lạnh lùng của cô bộc phát khi đối xử với người khác, cô còn nghiêm trọng hơn cả Cừ Chiêu.

Ban đầu Tuế Hòa giúp đỡ Cừ Chiêu, chỉ là lấy thân phận của một người ngoài cuộc dưới góc nhìn của thượng đế để giúp đỡ hắn, đồng thời cũng là giúp chính mình. Thế nên cô mới rời đi khi bản thân cảm thấy mệt mỏi, tìm cớ mình đã hoàn thành nhiệm vụ để tự an ủi, dù trong lòng cô biết rõ tất cả những biểu hiện lạc quan, tích cực của Cừ Chiêu chỉ là giả dối.

Cô thân là một người ngoài cuộc, nếu không có cách nào thay đổi được tam quan vặn vẹo của Cừ Chiêu, vậy thì chỉ có thể ra tay từ chính mình. Cô ép bản thân không cần miệt mài nghiên cứu nội tâm biến thái của hắn, chỉ cần lướt qua vẻ bề ngoài là tốt rồi, hà cớ gì phải cố gắng đào khoét trái tim bên trong lớp vỏ kẹo? Cừ Chiêu thích để cô nhìn thấy lớp vỏ bọc hoàn hảo, vậy thì cô không nên xé toạc lớp ngụy trang đó đi. Cảnh tượng mọi người yên bình giả tạo với nhau, thật tốt biết bao.

Thời gian thử yêu đương, là Tuế Hòa đang dùng phương án thăm dò để tiến gần đến điều cấm kỵ. Ai bảo Cừ Chiêu quá nguy hiểm cơ chứ? Cô phải tạo cho bản thân một lớp áo giáp sắt thật dày mới có thể yên tâm được. Thử ở bên nhau, Tuế Hòa sẽ biết được tại sao Cừ Chiêu lại đặc biệt đối với cô, sau đó cô có thể lợi dụng phần đặc biệt này để giải quyết rất nhiều vấn đề ăn sâu bén rễ khác.

Cừ Chiêu luôn hỏi cô thời hạn thử việc là bao lâu, thật ra cô cũng không rõ lắm, cô chỉ muốn nắm lấy quyền chủ động mà thôi. Cô muốn rời đi thì rời đi, tự do tự tại không quan tâm đến bất cứ thứ gì, khiến người ta tức điên lên, nhưng cô lại vui vẻ, thế nên chẳng hề sợ hãi. Căn bệnh cố chấp đã đến hồi nguy kịch.

Có lẽ cô luôn cư xử bình đẳng với mọi người, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức độ đó. Muốn cô vì người khác mà phiền não ư? Không có khả năng. Khuyết thiếu về mặt tình cảm, Tuế Hòa cứ ngỡ sau này mình sẽ cô đơn đến cuối đời.

Nhưng thượng đế lại vô cùng tốt bụng.

Tuế Hòa, kẻ luôn lấy bản thân làm trung tâm lại thích đi phổ độ chúng sinh, bắt đầu vì người khác mà lo được lo mất. Sẽ bởi vì Cừ Chiêu hờ hững mà phiền lòng, sẽ bởi vì Cừ Chiêu dối trá cường thế mà nôn nóng, sẽ bởi vì Cừ Chiêu khẩu thị tâm phi mà mừng thầm, sẽ bởi vì Cừ Chiêu dính người tự đắc mà cảm thấy thích thú.

Trước đó Tuế Hòa chỉ nhìn vào mặt tốt, bỏ qua mặt xấu, là bởi vì cô không có tình cảm với Cừ Chiêu. Nếu hắn lại đi trên con đường tội lỗi kia, vậy thì cũng chỉ có thể thở dài một tiếng mà thôi.

Mà hiện tại, Tuế Hòa thích Cừ Chiêu. Dù biết rõ anh nguy hiểm, em vẫn lựa chọn đến gần.

Nhưng không có nghĩa là cô sẽ cố tình phóng đại mặt tốt của Cừ Chiêu, hay ép buộc hắn phải sửa bỏ tật xấu. Cô thích hắn, không phải chỉ vì hắn xấu xa mà ghét bỏ, hay vì hắn tốt đẹp mà yêu thích. Cô thích hắn, hắn tốt đẹp, cô thích; hắn xấu xa, cô cũng thích. Cô thích hắn, là thích toàn bộ con người hắn.

Cừ Chiêu chính là Cừ Chiêu, bất luận tốt hay xấu, Tuế Hòa sẽ tiếp nhận toàn bộ.

Cô thích Cừ Chiêu.

Cùng nhau xuống địa ngục cũng chẳng sao.

Thời gian thử việc kết thúc. Cừ Chiêu không hề nếm được khoái cảm của chiến thắng.

Hắn cảm thấy mình đã thất bại thảm hại.

Đến nước này, hắn thật sự không còn nhìn thấy mục đích ban đầu của bản thân nữa rồi. Tiếp cận Tuế Hòa là vì điều gì? Hắn đã quên sạch tất cả.

Tuế Hòa nói hình như cô rất thích hắn. Tuế Hòa nói cô biết dục vọng đen tối của hắn nhưng cô không sợ. Tuế Hòa nói hãy ở bên nhau đi.

Cừ Chiêu nhắm mắt lại, giọng nói của Tuế Hòa thật dễ nghe làm sao.

Vậy hắn có thích Tuế Hòa không?

Hắn không biết. Hoặc là nói, hắn không dám biết.

“Tuế Hòa, em còn rời khỏi anh nữa không?” Cừ Chiêu không nhìn rõ được suy nghĩ chân thật trong lòng mình, nhưng vẫn luôn canh cánh chuyện lần trước Tuế Hòa bỏ chạy.

“Sẽ không,” Tuế Hòa siết chặt nắm tay, “Anh đừng sợ.”

Cừ Chiêu lắc đầu, ôm cô vào lòng: “Ừm, biết rồi, ngủ đi.”

Tuế Hòa mím môi, rúc vào dưới khuỷu tay hắn. Cơ thể rắn chắc của hắn làm cô an tâm chìm vào giấc ngủ.

Cừ Chiêu lại không ngủ được.

Đồng tử vì đã thích ứng với bóng tối mà giãn ra. Hắn nhìn những đồ vật trong phòng: tủ quần áo, cái bàn, ghế dựa… dường như chúng đều có sinh mạng.

Hắn rất khó hiểu, tại sao trong lòng lại cảm thấy trống rỗng đến vậy. Tựa như tất cả mọi thứ trước mắt không hề thuộc về hắn. Chẳng lẽ hắn không nên xuất hiện ở đây sao? Vậy hắn nên xuất hiện ở đâu? Nơi tăm tối không thấy ánh mặt trời ư? Có lẽ còn đang lên kế hoạch tội ác nào đó chăng?

Sao có thể chứ? Rõ ràng Tuế Hòa đang ở ngay trong lồng ngực hắn.

Cô chính là ánh sáng.

Cừ Chiêu hôn lên trán Tuế Hòa.

Hắn cười không thành tiếng. Còn may dưới đôi môi vẫn tồn tại hơi ấm chân thật.

Có Tuế Hòa bên cạnh, Cừ Chiêu không sợ bất cứ thứ gì.

Trước khi cùng Tuế Hòa trở về thành phố B, Cừ Chiêu và Tuế Sơ đã hẹn gặp nhau một lần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận