Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Mật ngẩng đầu nhìn màn hình lớn giữa quảng trường, màn hình đang chiếu về việc hợp tác phát triển đô thị tɾong tháng tới giữa hai thành phố T và ninh thành, người đàn ông đang phát biểu kia không phải là đẹp trai quá mức rồi sao?
Đã mấy ngày rồi cô chưa gặp anh, từ cuối tuần trước vừa từ khu nghỉ dưỡng trở về chú liền phải bay đi công tác, công việc của chú luôn bận rộn như vậy.
“Cậu ấy đẹp trai lắm đúng không cháu gái?” ngữ điệu trêu trọc.
Tô Mật bị giọng nói bất chợt kéo trở về hiện tại, không để chút là cô nhìn anh đến thất thần rồi.
Cô gái nhỏ ngượng ngùng nhìn khách hàng lớn tuổi của mình, hai ông bà nhìn cô cười trêu ghẹo làm cô càng lúng túng chỉ biết tập trung vẽ thật nhanh.
Thật vất vả cuối cùng bức họa cũng được hoàn thành, Tô Mật nhận tiền giao tranh cho khách, trước khi rời đi hai ông bà còn nháy mắt trêu cô.
Tô Mật da mặt mỏng chả mấy chốc khuôn mặt liền đỏ ửng, nhanh chóng thu gọn đồ đạc trở về nhà.
Biệt thự nhà họ Trình, Tô Mật đi dọc theo hoa viên trở về phòng, bước ͼhân bất chợt dừng lại, cô nhỏ cô đang ngồi im lặng trên ghế dài, không biết là đang nghĩ gì.
Đã bao lâu rồi cô chưa gặp lại cô nhỏ, hình như rất lâu rồi.
“Cô nhỏ.” Tô Mật lễ phép chào hỏi.
Cô nhỏ giật mình quay qua nhìn thấy cô liền mỉm cười vẫy tay
“Ngồi đây với cô nào Mật Mật.”
Tô Mật đi tới ngồi cạnh cô nhỏ, lại gần mới thấy cô nhỏ lâu ngày không gặp khuôn mặt tiều tụy đi nhiều, khóe mắt còn vệt nước chưa khô, Tô Mật lo lắng hỏi
“Cô nhỏ sao lại khóc?”
Giang Nhu bình tĩnh lau khóe mắt, dịu dàng nói
“Không có gì đâu bảo bảo, cô nhỏ chỉ đang gặp chút rắc rối mà thôi.”
Cô gái nhỏ theo thói quen ôm lấy tay cô nhỏ, an ủi
“Có chuyện gì cô nhỏ tâm sự với Mật Mật được không, nói ra tɾong lòng sẽ thoải mái hơn ”
Giang Nhu im lặng một chút, ánh mắt nhìn ra xa, lúc sau mới thở dài nói
“Trên đời này liệu có tình yêu thật lòng không? trái tim đàn ông chung thủy được bao lâu?”
Trong lòng Tô Mật lộp bộp, có phải cô nhỏ biết chuyện gì rồi không? Tô Mật cố trấn an bản thân mình hỏi thăm
“Cô và chú xảy ra chuyện gì rồi a” giọng nói đã hơi run.
Mãi lâu sau Giang Nhu mới thốt ra lời
“Cô cảm thấy chú Trình cháu đã có người khác.”
Tô Mật cứng đơ cả người, đầu óc trống rỗng, cả người run rẩy muốn mở miệng phủ nhận hay an ủi người trước mắt, nhưng khi hé miệng lại không nói lên lời. Mọi lời cô nói bây giờ không phải rất giả tạo hay sao, người biết rõ nhất không phải là cô hay sao?
Giang Nhu nhìn cháu gái mình thẫn thờ tưởng mình đã dọa con bé, liền cười nhẹ vỗ vai Tô Mật
“Cô đùa thôi, Mật Mạt đừng để ý, cô mệt rồi về phòng nghỉ ngơi trước đây.” Giang Nhu nói xong liền rời bước khỏi vườn hoa để lại một mình Tô Mật.
Tô Mật như bị hồn bay phách lạc, khuôn mặt trắng bệch mãi đến một lúc sau mới đứng bật dậy chạy thật nhanh về phòng, dấu bản thân thật kĩ sau cánh cửa gỗ.
Cô gái nhỏ suy sụp ngã xuống sàn khóc nức nở thành tiếng, hai hàng nước mắt nóng bỏng không ngừng trào ra.
Tất cả cảm giác tội lỗi xấu hổ cùng lúc ập tới đánh cả người cô trở nên tan tác đau đớn vô cùng.
Mải chìm đắm tɾong tɾong tình yêu với người ấy mà cô đã quên mất đi cô nhỏ đã từng đối xử tốt với cô như thế nào, thế mà cô lại phản bội cô nhỏ dan díu với người chồng mà cô ấy yêu nhất, trở thành người thứ ba đáng ghét.
Càng nghĩ Tô Mật càng thấy mình tồi tệ, giơ tay lên tự tát vào má mình thật mạnh, đến khi hai má sưng vù không có cảm giác cô gái nhỏ mới dừng lại.
Tô Mật tự nhắc nhở bản thân phải xóa bỏ hết tình yêu với anh, dù lòng có đau đớn, khổ sở thế nào đi chăng nữa cũng phải chấm dứt mối quan hệ này, không thể làm cô nhỏ tổn thươռg thêm nữa.
Mãi đến tận tối, Tô Mật mới ổn định được tâm trạng, hai mắt đầy quyết tâm ấn di động, chỉ hai hồi chuông đầu bên kia đã nhấc máy, giọng nói trầm ấm vang lên
“Alo.”
Chưa để người bên kia nói thêm bất cứ điều gì, cô gái nhỏ đã tranh nói trước
“Chúng ta nên chấm dứt mối quan hệ này, từ sau chú đừng liên hệ với cháu nữa, cháu không thể để cô nhỏ tổn thươռg thêm nữa ”
Nói xong một hơi Tô Mật liền ngắt máy, cho số người kia vào sổ đen rồi tắt máy, một loạt hành động lưu loát được diễn ra.
Được mấy phút, người cô gái nhỏ mềm nhũn ngồi xổm xuống sàn, đầu nhỏ giấu vào hai ͼhân khóc đến nghẹn ngào.

Bình luận (0)

Để lại bình luận