Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tô Anh liếc người kia, anh ta nhếch môi, nâng ly với cô, tỏ vẻ không cần để ý.

Bữa tiệc như vậy, Tô Anh đã kinh qua vô số lần, có thể bình tĩnh nghe bọn họ thổi phồng lẫn nhau, thi thoảng lại kéo đề tài sang cô, trêu ghẹo đôi câu, rồi lạnh lùng nhìn dáng vẻ nịnh nọt buồn cười của Tân Viện.

Giữa lưng chừng tiệc, cửa phòng bao bỗng mở ra. Một người phụ nữ đoan trang bước vào, rất mực khí thế, ánh mắt bức người dừng ngay trên Tân Viện.

“Đúng là em rồi, Tân Viện.”

Tân Viện đang nâng ly kính rượu bỗng ngây người, kinh ngạc hô: “Chị!”

Người phụ nữ kia tiện đà lướt mắt qua Tô Anh, thoáng lộ vẻ khinh miệt.

“Chị ở ngay phòng bên cạnh thôi, lát nữa em sang bên đó đi.” Bà ta thôi không nhìn nữa, nhếch môi cười khẩy, “À, nhớ dẫn theo cả cô con gái rượu của em nữa nhé.”

Sau khi người phụ nữ kia rời đi, Tân Viện bỗng ủ ê đờ đẫn. Vài giây sau, bà ta lập tức đứng dậy xin lỗi những người có mặt rồi kéo vội Tô Anh ra ngoài.

Cửa phòng vừa đóng, Tô Anh đứng lại hỏi: “Đi đâu đây?”

Tân Viện hồn xiêu phách lạc lẩm bẩm: “Gặp người nhà của tôi.”

Tô Anh ngừng thở, ngờ vực hỏi: “Dẫn theo tôi sao? Bà điên rồi à?”

“Tôi hết cách rồi.” Tân Viện như bị điện giật, cả người lờ đờ, “Dẫn theo cháu cũng là vì muốn tốt cho cháu.”

Tô Anh lạnh lùng hất tay bà ta ra, “Bà lên cơn à!”

“Tô Anh.” Giọng Tân Viện hèn mọn, “Giờ cháu đừng gây sự với tôi, coi như tôi xin cháu đấy.”

Thực lòng mà nói, đây là lần đầu tiên Tô Anh nhìn thấy một Tân Viện như vậy, bà ta như bị quỷ rút hồn đoạt phách, chỉ còn lại trơ lại mỗi bộ xương trống rỗng.

Con người ai cũng có lòng trắc ẩn, Tô Anh cũng thế, dẫu Tân Viện có tồi tệ thì bà ta cũng đã từng trả một khoản tiền lớn để kéo dài thêm sáu năm tuổi thọ cho ngoại.

Thấy Tô Anh mềm lòng, bà ta loạng quạng cầm tay cô thêm chặt, dặn dò: “Dù chị ta có nói gì thì cháu cũng đừng xen vào.”

Tô Anh cảm thấy khó hiểu, nhưng vẫn đi cùng bà ta, mở cửa phòng bao cách vách.

Phòng bao rất rộng, ngồi quanh chiếc bàn tròn to là nhóm người lớn quần là áo lượt, thấy hai người bước vào, tất cả không hẹn mà im lặng, nhìn họ với đôi mắt sáng quắc.

Tô Anh không phải người chưa trải việc lớn, nhưng bầu không khí nơi đây thực sự kì quái đáng sợ. Tân Viện nắm chặt tay cô, đôi chân có phần không vững.

“Đến rồi à.” Người phụ nữ từng vào phòng bao từ tốn cầm khăn lau miệng, cười nói: “Đứng đấy làm gì, ngồi đi em.”

Tân Viện lí nhí: “Chị, bên chúng em vẫn còn…”

Người kia cắt ngang lời Tân Viện, “Đã nhiều năm không gặp, em không định bảo chị là người nhà mình còn không quan trọng bằng những khách hàng đó đấy chứ?”

“Tất… Tất nhiên là không rồi ạ.”

“Vậy thì tốt.”

Tân Viện kéo Tô Anh ngồi xuống, cô có thể cảm nhận rõ những ánh mắt cao ngạo và xem thường đến từ những bậc bề trên chừng như hiền hậu kia.

“Lần đầu gặp mặt.” Người phụ nữ kia liếc cô bằng khóe mắt, “Tôi là chị của mẹ cháu, Tân Dật, theo thứ bậc thì cháu hẳn nên gọi tôi là bác.”

Tô Anh vừa toan mở miệng thì Tân Viện siết chặt tay cô, ý bảo cô im lặng.

“Có điều…” Người kia tiếp tục cười nói, “Nếu bị cháu đây gọi một tiếng bác thì sợ là tôi sẽ tổn thọ mất.”

Tô Anh kiêu ngạo nào chịu nổi lời vũ nhục như vậy, vừa toan đứng dậy thì lại bị Tân Viện ngăn. Bà ta nhìn cô bằng ánh mắt gần như khẩn khoản.

Người phụ nữ bước ra sau Tô Anh, lời nói độc địa như nhả ra từ miệng rắn, “Con gái của Mộ Cẩn có gương mặt quyến rũ y như mẹ nó vậy, Tân Viện này, chị thấy lạ lắm nhé, em nhìn gương mặt này mà không thấy khó chịu sao?”

Bà ta cúi đầu, kề sát bên tai Tô Anh, “Đây chính là gương mặt đã từng trộm vui vẻ cùng chồng em đấy, em thực sự không đau lòng tí nào à?”

“Im ngay!” Tô Anh điên tiết hất phăng tay Tân Viện, đứng dậy nhìn thẳng vào mắt bà ta.

Bình luận (0)

Để lại bình luận