Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Tỉnh Thiệu Huy càng cảm thấy đau lòng cho bộ dạng hốc hác của con gái mình, ông giấu đi cảm xúc của mình đứng dậy:

“Ba đi mua một ít thuốc xem có giúp tiêu hóa và ăn ngon miệng không.”

Cảm giác tội lỗi khiến Tỉnh Mịch Hà không thể nguôi ngoai.

Ba mẹ đã từ bỏ công việc vì cô, công ty không còn lo nổi nữa, họ mua căn nhà ở đây bằng số tiền còn lại và sống một cuộc sống vượt xa chi tiêu của mình.

Việc buông thả bản thân sau chấn thương khiến cô buồn bã và tự trách móc bản thân, nhưng cô không thể sống một mình trong nhà, chỉ cần ba mẹ đi vắng, cô lại không thể kiềm chế được bản thân, nỗi sợ hãi dâng trào, liên tục những cơn ác mộng về người đàn ông đó đến trước cửa nhà cô.

“Nghe nói nơi này ban đêm trên bãi biển người ta đốt pháo hoa, chúng ta đi xem xem.” Phan Diệc Thu nói.

“Con không đi! Con không đi!” Cô vô thức hét lên, khiến cô cảm thấy khó chịu.

“Được rồi, không đi, chúng ta ở nhà xem TV, con muốn ăn gì thì nói với mẹ, ba sẽ đi mua ngay”

Tỉnh Mịch Hà rúc vào trong ngực mẹ khóc, túm lấy quần áo của bà, áy náy xin lỗi, nếu không có cô, bọn họ đã không lo lắng như thế này, sẽ không mất đi công ty mà phải cùng cô trốn ở đây .

Cô hận Trạm Lâu đến mức thậm chí còn mơ muốn được chết cùng hắn, cho dù đã chết cũng phải bắt cho được hắn cùng xuống địa ngục.

Trạm Lâu nói không sai, bây giờ cô tồn tại giống như sống không bằng chết.

Buổi tối Tỉnh Mịch Hà không ngủ được chỉ có thể chợp mắt nhẹ vào ban ngày khi có ánh nắng mặt Trời .

Khi cô tỉnh dậy thì đã là sáu giờ chiều, mặt trời đã lặn ngoài cửa sổ, cô nhìn trên bàn thức ăn, mới nhận ra ở nhà không có ai, mâm đã lạnh từ lâu, Tỉnh Mịch Hà bắt đầu hoảng sợ.

Cô vội vàng tìm điện thoại và gọi một cuộc điện thoại, nhưng không ngờ cuộc gọi đến còn nhanh hơn cô kịp di chuyển.

Tiếng nhạc chuông vang lên trống rỗng, không có tên trên số điện thoại, cô cảm giác được một trận bất an.

Ngẩng đầu nhìn cánh cửa đóng lại, lúc này Tỉnh Mịch Hà bốn phía bị bao bọc bởi một vực sâu mà cô không thể trèo ra ngoài, có một nơi mà ánh sáng không thể chạm tới, dưới chân cô là một khoảng không tối tăm, nếu không để ý thì sẽ ngã xuống đó tan xương nát thịt.

Số này đến lần thứ ba, Tỉnh Mịch Hà nhấn nút trả lời.

“Cơm hộp.”

Cô lời ít ý nhiều nhưng lại mất bình tĩnh, nói không mạch lạc:

“Tôi không gọi cơm hộp ”

Đối phương cúp điện thoại, Tỉnh Mịch Hà đi đến trước cửa, trên chân giống như bị quả cầu sắt ngàn cân trói chặt, buộc chặt để khống chế cô, nhấc chân lên rất khó khăn và nặng nề.

Xuyên thấu qua lỗ nhòm, trên mặt đất có một chiếc túi nilong, người giao hàng lên chiếc xe đạp điện phóng nhanh đến trước biệt thự, nhấn ga ầm ầm rời đi.

Tỉnh Mịch Hà bình tĩnh lại, hít một hơi, mở ba ổ khóa trên cửa, cũng không dám bước ra ngoài, chỉ cúi người xuống, một tay giữ khung cửa, tay kia khó khăn duỗi bàn tay ra để lấy túi nilong.

Đúng lúc này, một bóng đen từ trên đỉnh đầu bao vây cô, Tỉnh Mịch Hà ý thức được đây là một cái bẫy, tiếng hét của cô bị bóp nghẹt trong lòng bàn tay, khuôn mặt quen thuộc trước mặt khiến cô sợ hãi.

Trạm Lâu che lại miệng cô, tựa đầu vào đầu cô, di chuyển quá gần, làm mờ tầm nhìn của cô, việc này không ngăn cản cô nhìn thấy nụ cười hưng phấn quá mức, liền kéo cô vào nhà.

Ba ổ khóa lớn trên cửa trở thành xiềng xích để nhốt cô, anh khóa từng cái một, khóa chặt.

“Tỉnh Mịch Hà ơi Tỉnh Mịch Hà.”

Trạm Lâu lặng lẽ thở dài, gọi tên cô, dùng ánh mắt tùy ý quan sát, khuôn mặt bị bàn tay của hắn che mất, sợ tới mức hồn phi phách tán.

Không rét mà run cười, hắn lạnh lẽo tăng thêm lực đạo cho ngón tay, chế trụ khuôn mặt cô, cố ý phóng nhẹ thanh âm đe dọa cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận