Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chúa ơi Tô Phàm! Như thế nào tôi lại gặp cô ở đây.”

Trước mặt là người phụ nữ trang điểm đậm, mặc váy hoa, đường cắt cúp tôn lên vẻ quyến rũ của ả, váy sườn xám cố ý bày ra dáng vẻ đầy đặn, không biết là đi thăm bệnh hay là đi tuyển tú.

Lâm Ngữ ôm cánh tay đánh giá bộ dáng yếu đuối mong manh của cô, sắc mặt tái nhợt đáng sợ,trên mặt không chút phấn son, thậm chí cũng không nhìn thấy lỗ chân lông, dáng vẻ này rốt cuộc câu dẫn bao nhiêu người.

Kỹ nữ.

“Lần trước ở phiên đấu giá gặp cô, còn hiếm thấy cô, tôi cũng có đi qua tập đoàn của cô vài lần, thế nào cũng không gặp được cô nha? Chẳng lẽ bị đá rồi?”

Ánh mắt ả đánh giá nhìn cô từ đầu đến cuối, bỗng như như bừng tĩnh đại ngộ.

“A! Tôi biết rồi, cô nằm ở khoa phụ sản, chắc là mới làm xong nạo thai đi? Bị đá đến loại tình trạng này, em bé trong bụng cô hắn cũng không muốn nha.”

Tô Phàm đau đầu nhắm mắt lại, lần nửa mở mắt ra nhìn ả, mất kiên nhẫn.

“Cô nói xong chưa, cô tưởng tôi mù nên không thấy tờ siêu âm B trên tay cô à? Rốt cuộc là ai tới để nạo thai, chính mình không phải rõ ràng nhất sao.”

Ả sắc mặt cứng đờ, khóe miệng đắc ý chậm rãi hạ xuống.

Tờ siêu âm B trên tay bị ả nắm chặt trong tay, bước một bước lớn đến gần cô, nghiến răng giễu cợt.”Tôi với cô đương nhiên không giống nhau, vì tiền mà cái gì cũng dám làm, cô cũng chỉ có cái mặt này! Kỹ nữ hạ tiện, tôi xem tên đàn ông kia còn có thể cưng chiều cô được bao lâu!”

“Miệng vẫn thối như vậy ha, ba năm rồi cô vậy mà vẫn không thay đổi ngoại trừ nhìn già hơn rất nhiều.”

Nhìn biểu tình đắc ý của cô, ả ta liền bị khiêu khích mà vung tay, bàn tay dừng ở không trung, đột nhiên bật cười.

“Mày tưởng khiêu khích tao dễ dàng như vậy sao, đừng quên tro cốt của ba mẹ mày vẫn còn ở chỗ bọn tao, mấy năm nay bọn họ làm sao mà dám mồ yên mã đẹp, nếu chọc giận bọn tao, tro cốt của bọn họ có thể sẽ tùy tiện rơi xuống mương nước thải nào đó!”

Tô Phàm cười cười, ” Đồ vật của người chết mà mày cũng trân quý như vậy.”

Lâm Ngữ kinh ngạc nhìn cô, cô trước kia không giống như vậy, mỗi lần nghe thấy ả ta nói như vậy cô đều khẩn trương căng thẳng.

“Lâm Ngữ, đừng có tự cho mình là đúng, cô thật nhanh cũng sẽ lưu lạc như tôi mà thôi, từ một tiểu thư cao cao tại thượng liền ngã xuống thành một dân thường lo lắng từng bữa ăn cái mặc.” Mày đẹp dạt dào đắc ý mà nói.

“Trong tay của tao đang nắm giữ mạch phát triển của tập đoàn mày đáy.”

“Tô Phàm!”

Ả tiến lên ngăn cản cô,” Mày nếu dám dùng loại thủ đoạn dơ bẩn như vậy trả thù bọn tao, mày sẽ không sống được yên ổn, mày có tin tao sẽ khiến mày về sau không thấy được mặt trời hay không!”

“A? Vậy sao, mày dự báo thời tiết chuẩn đấy, nói không chừng ngày mà mày nói chính là một ngày mưa gió bão bùng.”

Cô không để ả ta vào mắt, lướt qua ả mà đi về trước, Lâm Ngữ gấp đến muốn phát điên, ả hiện tại muốn giết chết Tô Phàm, đúng là tiện nhân không biết tốt xấu.

“Kỹ nữ! Mày đừng có được một tấc lại muốn tiến lên một thước.”

Nắm lấy cánh tay cô, giơ tờ siêu âm B lên hướng đến mặt cô, mép giấy sắc bén tuy không thể hủy dung cô nhưng cũng có thể cho cô chút giáo huấn.

Tô Phàm muốn nhấc chân đá ả nhưng chợt nhận ra ả ta đang mang thai, động tác chậm 2 giây, lại không ngờ ả ta lại ngã sang một bên, cô sợ tới mức tưởng mình bị ăn vạ.

“Mày CMN nói ai là kỹ nữ!”

Tào Phó Thanh thanh âm âm trầm, quay đầu vừa kịp thấy hắn thu chân, một tay đút túi lạnh nhạt, tay kia còn cầm cái gì đó.

Người trên mặt đất thống khổ cuộn tròn thân thể, che lại bụng chính mình, Tô Phàm dại ra đứng tại chỗ.

“Cô ta đang mang thai.”

“Loại điếm này mà còn có thai cơ à.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận