Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Lời Thú Tội Của Chị Em
Phó Nhàn Linh vừa về đến nhà, chuông cửa đã reo. Thôi Hiểu không thèm đợi, tự bấm mật mã xông vào.
“Trời ạ, cậu làm gì mà sắc mặt hồng hào, da dẻ mơn mởn thế kia?” Thôi Hiểu ném túi xách lên sofa, ánh mắt sắc lẹm quét từ đầu đến chân cô bạn.
Phó Nhàn Linh che mặt, “Cậu nói linh tinh gì đấy.”
“Linh tinh? Tớ gọi điện lúc trưa, nghe giọng cún con là tớ biết hai người vừa ‘vận động’ kịch liệt rồi.” Thôi Hiểu cười đầy ẩn ý, “Sao nào? Cún con ‘phục vụ’ tốt không? Kỹ thuật thế nào? Kích thước ra sao?”
“Thôi Hiểu!” Phó Nhàn Linh đỏ mặt, vớ lấy cái gối ném cô bạn.
“Gì mà ngại? Chị em tốt phải chia sẻ chứ.” Thôi Hiểu bắt lấy cái gối, ôm vào lòng, “Tớ nói cậu nghe, đàn ông ấy à, chỉ là công cụ giải tỏa thôi. Đừng lún sâu quá.”
Nói rồi, cô nàng lôi từ trong túi ra một cái hộp màu đen cực kỳ sang trọng. “Nhìn này, quà tân gia.”
Phó Nhàn Linh mở ra. Bên trong là một thứ đồ chơi tình thú màu đen tuyền, hình thù kỳ lạ.
“LELO Enigma.” Thôi Hiểu nháy mắt. “Hàng xịn đấy. Nó vừa mút vừa rung, đảm bảo ‘dục tiên dục tử’. Cái đầu nhỏ kia nó mô phỏng y hệt đầu lưỡi đàn ông, còn cái thân thì rung 8 chế độ. Lúc cậu không có cún con bên cạnh, cứ lôi nó ra mà ‘giải sầu’.”
Phó Nhàn Linh đỏ mặt ném cái hộp trả lại. “Cậu giữ mà dùng!”
“Tớ có rồi.” Thôi Hiểu nhún vai, “Mà dạo này tớ cũng chán. Hơn tháng rồi chưa ‘ăn mặn’. Đang thèm khát đây.”
Phó Nhàn Linh ngồi xuống cạnh cô bạn, rót cho cô ly nước. Cô do dự một lúc, rồi quyết định nói ra.
“Thôi Hiểu, thật ra… chuyện của tớ và Vu Hướng Tây… không giống như cậu nghĩ đâu.”
“Chứ sao? Cậu chủ động à? Cậu mà gan thế?”
“Không phải…” Phó Nhàn Linh hít một hơi sâu, kể lại toàn bộ sự việc đêm cô say rượu, phát hiện Trương Tuyền Phong ngoại tình, rồi đi nhầm tầng, gõ nhầm cửa, và… phát sinh quan hệ với Vu Hướng Tây.
Thôi Hiểu nghe xong, mắt chữ A mồm chữ O. Cô nàng im lặng mất mấy giây, rồi đột nhiên phá lên cười.
“Ha ha ha! Đỉnh! Quá đỉnh! Phó Nhàn Linh, cậu ngầu thật đấy!” Cô nàng vỗ đôm đốp vào vai bạn, “Mẹ kiếp, uống say mà ‘vớ’ được hàng cực phẩm thế à? Sao tớ say chỉ toàn nôn với ngủ?”
Phó Nhàn Linh bị phản ứng của bạn làm cho ngớ người. “Tớ… tớ thấy mình rất tồi tệ.”
“Tồi tệ cái gì? Thằng chó Trương Tuyền Phong ngoại tình trước. Cậu làm thế là trả đũa xứng đáng! Cậu không làm gì sai cả.” Thôi Hiểu lục lọi trong ví, lôi ra một xấp thẻ.
“Đây, cầm lấy.” Cô nhét vào tay Phó Nhàn Linh. “Thẻ VIP của mấy khách sạn 5 sao. Phòng tổng thống, view đẹp, cửa sổ sát đất, bồn tắm sục. Lần sau muốn ‘làm’, cứ lôi cún con đến đây, đổi gió cho nó kích thích. Đừng có làm trên xe của tớ nữa, giặt mệt muốn chết!”
Phó Nhàn Linh nhìn đống thẻ trong tay, dở khóc dở cười. “Cậu…”
“Cầm đi. Chị em tốt, có phúc cùng hưởng, có ‘trai’ cùng… à mà thôi, cún con là của cậu.” Thôi Hiểu khoác vai cô, “Nhớ kỹ, cậu không nợ ai cả. Cứ sống cho sướng thân cậu đi!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận