Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Hồi ức bốn năm về trước giống như một thước phim cũ kỹ nhưng lại sắc nét đến từng chi tiết trong tâm trí Bạch Huyên Huyên. Cô ta vĩnh viễn không thể nào quên được cái ngày định mệnh ấy, ngày mà hạt giống của sự đố kỵ nảy mầm và vươn lên thành một cái cây độc địa, che khuất cả bầu trời lương tri.
Đó là những ngày tháng cuối cấp ba, khi áp lực thi cử đè nặng lên vai mỗi học sinh. Bạch Huyên Huyên vốn dĩ luôn tự tin vào bản thân. Cô ta xinh đẹp, khéo léo, được cha cưng chiều, được bạn bè vây quanh. Trong mắt cô ta, Bạch Kỳ chỉ là một con vịt xấu xí, một đứa con riêng lầm lì, u ám, sinh ra chỉ để làm nền cho sự rực rỡ của cô ta. Thế nhưng, kỳ thi thử đại học năm ấy đã giáng một đòn mạnh vào lòng tự tôn cao ngất ngưởng của Bạch Huyên Huyên.
Bảng điểm được dán lên tường, những con số đỏ chót như đang nhảy múa trêu ngươi. Cái tên Bạch Kỳ chễm chệ ở vị trí đầu bảng, bỏ xa cô ta cả một đoạn dài. Lúc đó, Bạch Huyên Huyên mới bàng hoàng nhận ra, con nhỏ mà cô ta vẫn thường sai vặt, vẫn thường miệt thị, lại âm thầm vươn lên mạnh mẽ đến nhường nào. Cảm giác bị qua mặt bởi kẻ mà mình khinh thường còn khó chịu hơn cả việc nuốt phải một con ruồi.
Đỉnh điểm của sự ghen ghét là khi cô ta nghe lỏm được cuộc nói chuyện giữa mẹ và cha. Gia cảnh nhà họ Bạch tuy không đến nỗi nghèo túng nhưng cũng chẳng dư dả gì. Nguồn lực có hạn, và trong mắt người lớn, chỉ có một đứa con gái được ưu tiên bước vào cánh cửa đại học danh giá, được đầu tư tiền bạc để đổi đời. Và dĩ nhiên, người đó phải là kẻ có thành tích xuất sắc nhất.
“Con gái của con tiện nhân kia làm sao mà so với con được!” Mẹ cô ta đã rít lên như thế, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ quạch của sự toan tính. “Huyên Huyên, con phải nhớ, cái nhà này chỉ có thể nuôi một con phượng hoàng. Nếu con để nó bay cao, thì người phải ở lại vũng bùn này chính là con.”
Những lời nói ấy như dầu đổ thêm vào lửa. Sự thanh cao giả tạo mà Bạch Huyên Huyên cố gắng duy trì bấy lâu nay sụp đổ hoàn toàn. Cô ta bắt đầu thực hiện những hành vi phá hoại nhỏ nhặt: xé vở, giấu sách, đổ mực vào bài làm của Bạch Kỳ. Nhưng Bạch Kỳ lì lợm hơn cô ta tưởng. Con nhỏ đó không khóc lóc, không mách lẻo, chỉ lẳng lặng chịu đựng và tiếp tục học, thậm chí còn chăm chỉ hơn.
Sự kiên cường của Bạch Kỳ trở thành cái gai trong mắt Bạch Huyên Huyên. Cô ta cảm thấy sự tồn tại của Bạch Kỳ chính là mối đe dọa lớn nhất cho tương lai rạng rỡ mà cô ta hằng mơ ước. Một kế hoạch tàn độc bắt đầu hình thành trong cái đầu xinh đẹp nhưng chứa đầy nọc độc ấy.
Kế hoạch “nháo phù dâu”.
Ban đầu, Bạch Huyên Huyên chỉ nghĩ đơn giản là muốn làm nhục Bạch Kỳ, muốn bẻ gãy cái lưng luôn thẳng tắp và sự kiêu ngạo ngầm của người chị cùng cha khác mẹ này. Cô ta muốn Bạch Kỳ phải cúi đầu, phải xấu hổ, phải mang tiếng nhơ nhuốc để không còn mặt mũi nào mà tranh giành với cô ta nữa. Cô ta đã lợi dụng đám anh họ, những kẻ đàn ông thô lỗ, hám gái và thiếu giáo dục ở vùng quê này. Bạch Cương, tên anh họ với ánh mắt dê xồm, là quân cờ tốt nhất.
Ngày hôm đó, Bạch Huyên Huyên dùng giọng điệu ngọt ngào nhất để dụ dỗ Bạch Kỳ làm phù dâu, rồi lại dùng chính sự ngây thơ giả tạo đó để kích động đám đàn ông.
“Chị Kỳ giấu giày kỹ lắm đấy, mọi người phải tìm cho ra nhé. Nghe nói là cột ở trên đùi non ấy…”
Chỉ một câu nói, như mồi lửa ném vào đống rơm khô. Đám đàn ông say rượu, hừng hực dục vọng, lao vào Bạch Kỳ như những con thú đói. Tiếng cười cợt, tiếng la hét, tiếng vải vóc bị xé rách… Tất cả hòa vào nhau tạo nên một bản giao hưởng của địa ngục trần gian. Bạch Huyên Huyên đứng đó, nhìn Bạch Kỳ vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhìn ánh mắt cầu cứu của người chị dần chuyển sang vô hồn và chết lặng. Cô ta cảm thấy sợ hãi, nhưng sâu thẳm trong lòng, một khoái cảm bệnh hoạn len lỏi.
Cô ta đã thắng. Bạch Kỳ đã bị hủy hoại. Con đường tương lai của cô ta đã rộng mở thênh thang.
Thế nhưng, lưới trời lồng lộng, tuy thưa mà khó lọt. Bốn năm sau, tại chính hôn lễ của mình, Bạch Huyên Huyên không ngờ rằng quá khứ lại đội mồ sống dậy, tàn khốc và đẫm máu hơn gấp trăm lần. Cô ta đã từng là kẻ đứng xem kịch, giờ đây lại trở thành nhân vật chính trong vở bi kịch do chính nạn nhân năm xưa dàn dựng.
Trong căn phòng tân hôn được trang hoàng lộng lẫy, Bạch Huyên Huyên nằm trên giường, thân thể rã rời, đau đớn. Cô ta đã bị đám đàn ông mà cô ta từng coi là công cụ, chà đạp không thương tiếc. Nhưng điều kinh khủng nhất vẫn chưa đến. Khi cánh cửa phòng bật mở, và người bước vào không phải là Trần Vũ Hàng – vị cứu tinh mà cô ta mong đợi, mà là cha ruột của cô ta.
Trong ánh mắt đờ đẫn vì thuốc và dục vọng của ông, Bạch Huyên Huyên nhìn thấy địa ngục.
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận