Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Đám người hầu kẻ hạ trong Phó gia bị Đại thái thái gọi đi làm việc hết thảy, để lại một mình Mộ Diên đứng chơ vơ giữa sân viện rộng lớn. Cô đành dựa vào trí nhớ mơ hồ mà dò dẫm tìm đường ra. Con đường mòn lát đá xanh uốn lượn, hai bên là hồ sen thơm ngát. Bên trái là những đóa hoa súng kiêu sa, bên phải là những búp sen hồng e ấp vươn cao, hương thơm thanh khiết phần nào xua đi cái ngột ngạt của những toan tính trong nhà quyền quý.
Đi hết con đường mòn, Mộ Diên bước vào một hành lang dài hun hút. Nơi đó có treo một chiếc lồng chim sơn son thếp vàng, bên trong nhốt một con hoàng oanh đang nhảy nhót. Cô định dừng lại ngắm nhìn thì bất chợt nghe thấy tiếng xì xào to nhỏ của mấy ả người hầu đang núp sau cột đình hóng mát.
“Nghe nói cái cô Mộ Diên kia tính tình ương ngạnh lắm, được Ngũ thiếu gia để mắt tới, cho làm vợ lẽ mà cũng không chịu. Chắc là đọc được dâm ba chữ thánh hiền nên sinh ảo tưởng, tự xem mình là tiểu thư cành vàng lá ngọc đấy mà.”
Lại có một giọng nói khác chanh chua chen vào, giọng điệu đầy vẻ khinh miệt: “Gớm, nghe đâu tuổi mụ chưa đến mười lăm mà đã bày đặt thanh cao không chịu làm thiếp. Cái mồm mép dẻo quẹo, lanh lợi như thế, nếu mà vào làm vợ lẽ cho Ngũ thiếu gia thật, chắc ngày nào trong nhà cũng có kịch hay để xem.”
Từng câu từng chữ như những mũi kim châm vào lòng tự trọng của Mộ Diên. Cô đứng lặng người nhìn con chim hoàng oanh trong lồng, đôi mắt bỗng chốc nhòe đi. Cô đưa tay lau vội khóe mi, hít một hơi thật sâu rồi ngẩng cao đầu bước tiếp về phía trước, bỏ lại sau lưng những lời thị phi dơ bẩn. Ra đến cổng hoa, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu nhuộm đẫm cả bầu trời, báo hiệu một ngày dài sắp tắt.
Hôm nay là Tết Đoan Ngọ, thím Kiều cũng vừa vặn trở về. Trong con ngõ nhỏ, nhà hàng xóm đã bắt đầu lục đục nấu bánh ú, bánh chưng. Mùi nếp mới, mùi lá dong, mùi thịt mỡ tỏa ra thơm lừng, quyện vào cái không khí oi nồng của đầu hạ tạo nên một hương vị đặc trưng khó tả. Bánh ú miền Bắc gói chặt tay, còn miền Nam thì phong phú hơn với đủ loại nhân: đậu xanh, thịt ba chỉ tươi rói, chân giò hun khói mặn mà và cả lòng đỏ trứng muối béo ngậy. Mộ Diên chợt nhớ đến loại bánh ú vùng Gia Hưng, Chiết Giang nổi tiếng trứ danh, lớp nếp dẻo quánh bao lấy nhân thịt đậm đà, ăn một lần là nhớ mãi.
Vì thời gian gấp gáp, thím Kiều không kịp gói bánh nên chỉ mua tạm mấy cái bánh bao và bánh ú ngoài phố về chiên lên cho nóng. Mùi dầu mỡ thơm phức bay vào tận phòng tắm, đánh thức cái dạ dày đang cồn cào của Mộ Diên.
Hương ngải cứu treo trước cửa nồng đậm, xộc vào mũi khiến Mộ Diên có chút không quen. Cô bước ra khỏi phòng tắm, làn da sau khi được gột rửa trắng hồng, mịn màng như sứ. Cô chọn một bộ sườn xám kín đáo, cẩn thận cài từng chiếc nút tàu lên tận cổ, che đi những dấu vết mờ ám trên cơ thể.
Bước ra sân, cô thấy thím Kiều đang cặm cụi khâu những chiếc túi thơm. Những chiếc túi nhỏ xíu, đủ màu sắc, mang đầy ý nghĩa cầu mong bình an. Người già thì đeo túi thêu hoa mai, hoa cúc, hoa sen tượng trưng cho sự thanh cao, trường thọ. Trẻ con thì đeo túi hình con gà trống, con cá chép để mong mau ăn chóng lớn, vạn sự như ý.
Nhưng thím Kiều lại bảo, cô đã lớn rồi, túi thơm đeo trên người cũng phải khác. Thời trẻ, thím từng tỉ mỉ thêu một chiếc túi thơm hình uyên ương nghịch nước, định bụng tặng cho người tình trong mộng. Mộ Diên nhìn đường kim mũi chỉ tinh xảo trên chiếc túi gấm, lòng thầm ngưỡng mộ.
Thím Kiều lấy từ trong ngăn kéo ra một xấp giấy màu hồng phấn, tay cầm kéo thoăn thoắt cắt thành hình nhân nhỏ nhắn, tròn trịa rồi bỏ vào trong túi thơm. Mộ Diên tò mò ghé sát lại nhìn: “Thím cắt mấy cái này để làm gì vậy ạ?”
Thím Kiều ngẩng lên, nụ cười rạng rỡ khiến những nếp nhăn nơi khóe mắt cũng như giãn ra: “Con bé ngốc này, đây gọi là ‘người trong lòng’. Thụy nha đầu của thím đã có ý trung nhân chưa? Nếu có rồi thì nhân dịp hội chùa tối nay, hãy tặng cái túi này cho người ta, coi như là vật định tình.”
“Thụy Ninh” là tên cúng cơm ở nhà của Mộ Diên, nghe thím gọi, lòng cô bỗng chốc mềm nhũn. Hôm nay thím về, chắc chắn đã bị mấy bà hàng xóm lắm chuyện kéo lại to nhỏ, kể lể chuyện thấy đàn ông đi ra từ viện của cô.
Thím Kiều nhìn cô, ánh mắt vừa tò mò vừa quan tâm: “Thụy nha đầu, nếu con thực sự có người thương thì cứ mạnh dạn dẫn về ra mắt. Tuy thím không phải ruột thịt, nhưng cũng là người nuôi con khôn lớn, không thể để nhà người ta khinh thường con không cha không mẹ được.”
Ánh đèn dầu trong phòng hiu hắt, soi rõ mái tóc đã điểm sương của thím. Mộ Diên cắn chặt môi, nhớ lại những lời cay nghiệt của Phó Đại thái thái hôm nọ, rồi lại nhìn người thím tần tảo sớm hôm vì mình, nước mắt cô không kìm được mà trào ra.
Cô nhào vào lòng thím, nức nở: “Thím ơi, thím đừng nói những lời xa cách như vậy. Thím nuôi con mười mấy năm trời, công ơn như trời biển, trong lòng con thím chính là mẹ ruột.”
Thím Kiều đau lòng, rút khăn tay lau những giọt lệ nóng hổi lăn dài trên má cô: “Được rồi, được rồi, thím không nói gở nữa. Nhưng con phải nói thật cho thím biết, cái người đàn ông mà bà hàng xóm nói, có phải là hắn lừa gạt con không?”
Mộ Diên giật mình, chột dạ nhớ đến Phó Hàn Sinh. Cô vội vàng bịa chuyện: “Đâu có đâu thím. Đó là thầy giáo ở trường con. Hôm nọ mưa to, hàng rào bị sập, thầy đi ngang qua thấy vậy nên vào giúp con sửa lại thôi. Con mời thầy uống chén trà cảm ơn, chứ có gì đâu. Bà hàng xóm ấy thím lạ gì, cái miệng bà ta nói kiến trong lỗ cũng phải bò ra, thím đừng có tin.”
Thím Kiều nghe vậy thì bật cười, dúi chiếc túi thơm vào tay cô. Chợt nhớ ra chuyện gì, nét mặt bà trở nên lo lắng: “Thím nghe nói ngoài Bắc giặc giã đang tràn lan, Thượng Hải mình cũng đang ở đầu sóng ngọn gió. Quê ngoại con ở Ô Trấn, lần này thím về, bà con dưới đó hỏi thăm, bảo hay là thím cháu mình dọn về đó ở cho yên ổn. Thụy nha đầu, con thấy thế nào?”
________________

Bình luận (0)

Để lại bình luận