Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Sau này khi trưởng thành rồi thì không còn nữa, ba không còn ôm cô, nhìn thấy cô chỉ biết khen rằng cô hiểu chuyện.

Cô cũng không phải là người hiểu chuyện nhanh, đã rất nhiều lần sợ hãi và bất an, không biết bao nhiêu lần rơi nước mắt, mà khi lớn lên cô trở nên tự ti, trở nên yếu đuối, sống một cuộc sống chật vật, đơn giản bởi vì ba mẹ cô không còn bên cạnh, không còn được an ủi, từ đó mất đi cảm giác an toàn.

Bây giờ, Liêu Thuân chỉ đơn giản nói một câu: “Đừng sợ.” Trần Hương ủy khuất, mũi bắt đầu nóng lên, nước mắt bất giác lại rơi xuống.

Cô rất sợ.

Đầu thôn có một con chó dữ, mỗi lần cô đạp xe về, nó đều nhảy ra, không có dây xích trói lại, cô sợ bị nó cắn được, hết hồn trơ mắt nhìn nó đang xông tới chỗ mình, khi nó sắp đến gần, cô sợ tới mức phóng xe chạy như bay.

Những lúc đi làm ca đêm về, có tốp năm tốp ba thanh niên lêu lỏng chặn đường xe cô, Trần Hương sợ tới mức rơi nước mắt, may mắn là đối phương thấy cô nhặt ve chai, ăn mặc rách rưới, nên không có hứng thú gì, chỉ đùa vài câu rồi thả cô đi, nhưng trong lòng cô đã có bóng ma ấy, cô không dám về nhà ban đêm nữa, càng không dám đi về bằng con đường đó.

Khi bà nội trở bệnh, cô rất sợ bà nội sẽ chết, cô quỳ gối ở mép giường cầu xin các thần tiên, hết khóc lóc van xin rồi dập đầu, nói rằng kiếp sau sẽ làm trâu làm ngựa để báo đáp, lúc đó cô rất mong ba và mẹ mình ở nhà, bởi vì trong nhà chỉ có cô và em trai còn nhỏ tuổi, cô thực sự rất sợ.

Khi Trần Dương bị người khác vu cáo tội trộm cắp, cô nắm chặt tay em trai mình: “Chị sẽ không để người khác bắt em đi đâu.” Cô không dám khóc, một giọt nước mắt cũng không dám rơi, chờ khi về cùng Trần Dương, cô tránh ở sau nhà bụm miệng khóc, không cho người khác nghe thấy tiếng khóc của mình.

Mấy năm nay, nhà cô chính là như vậy, cô đã quen bị người khác trào phúng chê cười, đã quen bị người khác bắt nạt và coi thường, nếu như bỗng nhiên xuất hiện một người, đối xử tốt với cô một chút, cô không nhịn được lại muốn khóc.

Giờ đây, Liêu Thuân đối với cô, đâu chỉ tốt một chút.

“Đệt, con mẹ nó em khóc cái gì?” Liêu Thuân định cho cô ngắm cảnh, kết quả khi bơi tới đây thì thấy Trần Hương mắt cô đã ướt, anh ôm người vào trong ngực, tay to lau nước mắt cho cô: “Sợ nước sao? Được được được, đừng khóc, chúng ta đi lên.”

“Cái đó…không lên được.” Cô hít hít cái mũi.

“Sau này nếu sợ thì nói với anh, hiểu không?” Liêu Thuân bế cô lên, tìm khăn lông lau cho cô, rồi tìm áo choàng tắm cho cô mặc vào.

Trần Hương đứng tại chỗ, mũi ửng hồng nhìn anh, một lúc lâu sau, dùng đôi mắt hồng hồng hỏi anh: “Sau này, cũng, cũng được sao?”

Không biết cô gái ngốc này đang nghĩ cái gì, ánh mắt vô cùng đáng thương, ngực Liêu Thuân nhói lên, cúi đầu hôn mặt cô, thô giọng nói: “Đời này của ông đây đều là của em, sau này muốn nói lúc nào đều được hết.”

Tiếng gõ cửa vang lên, cơm được đưa tới.

Liêu Thuân ra ngoài mở cửa, không quên quay đầu kiểm tra Trần Hương, duỗi tay đem áo choàng tắm mặc kín lại cho cô, lúc này mới đi mở cửa.

Anh chỉ mặc mỗi quần bơi, thân mình trần trụi, lộ ra cơ bắp rắn chắc, lông tơ dày đặc hai bên đùi, nơi trung tâm quần bơi căng phồng lên một khối, vẫn chưa có cứng lên, là kích cỡ khi bình thường của anh.

Người phục vụ mặc dù là nam, nhưng khi Liêu Thuân mở cửa, trong nháy mắt anh ta kinh ngạc dáng người của anh, anh ta đẩy xe đồ ăn tới, cố gắng nhìn thẳng rồi đặt đồ ăn để xuống, lấy chai rượu vang đỏ ra, rồi lấy ra hai cái ly, rót rượu vào.

Kem ở trong thùng lạnh, người phục vụ dùng dao cắt con cua ra, dọn ra bàn, chuẩn bị nước chấm, sau đó đem một con tôm hùm lớn cắt ra, bóc vỏ rồi chia làm hai phần.

Bình luận (0)

Để lại bình luận