Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong lòng cô giật giật vài cái.

Tầm mắt dán lại nụ cười của Lâm Thanh Khải. Anh nâng tay, lòng ngón tay cọ môi dưới của cô, lau đi vết son.

Lại giương mắt nhìn cô.

Mặt Tương Linh nóng lên, đỏ bừng: “Cũng là muốn bù đắp một chút.”

Cổ cô nóng lên, một nụ hôn đặt ở bên tai. Hơi thở ẩm nóng, liếm mút đi xuống.

Trong cổ họng Tương Linh tràn ra âm thanh nhỏ.

Thật lâu không bị anh chạm qua, chỉ như vậy liền có chút tê dại khó cưỡng lại.

Đầu lưỡi linh hoạt, liếm vài vòng, lại dọc theo bên gáy đi xuống.

Nửa người Tương Linh mềm nhũn, tay bấu lấy vai anh: “Đừng hôn ở đó… Ra ngoài sẽ bị người ta nhìn ra.”

Hô hấp Lâm Thanh Khải phả vào xương quai xanh của cô, có chút ngứa.

“Sợ ai nhìn thấy?”

Tương Linh mê man, không thể hiểu rõ ấn ý của anh ám chỉ điều gì.

“Dám lăng nhăng với người khác…” Dừng một chút, thanh âm anh trầm thấp: “Lần sau sẽ thao em trước mặt hắn, muốn không?”

Hả? Cái gì? Với ai? Tương Linh xấu hổ: “Em không có lăng nhăng.”

Giọng nói phản bác cũng yếu hẳn đi, váy bị xốc lên, ngón tay anh theo bên chân vòng vào bên trong.

“Chỗ này sướng lắm đúng không?”

Tương Linh cắn cắn môi: “Ưm…”

Cách quần lót, Lâm Thanh Khải xoa nhẹ âm vật, ngón giữa lại dọc theo khe hở thăm dò vào trong.

Tương Linh rên rỉ kiềm chế trong cổ họng. Muốn đẩy anh ra. Lại bị ngón tay anh kéo trụ lại, nơi mềm mại đã trở nên ẩm, miếng vải dệt đã có vài chỗ ướt: “Em thường tự thủ dâm như vậy sao?”

“Không có…” Tương Linh cảm thấy tư thế này thao vào sẽ rất sâu, rất lợi hại. Cô nhẹ giọng tranh cãi: “Em không có như vậy.”

Lâm Thanh Khải rất thích nhìn cô tranh cãi như thế này, như con mèo nhỏ kêu meo meo vì bị đổ oan vậy. Môi anh cong lên, tiếng nói càng thấp: “Thật sao?”

Anh buông lỏng cánh tay của cô, lòng ngón tay đi vào, áp vào trên chỗ non mềm của âm vật.

Sâu trong thân thể dường như vô cùng nhớ anh, hơi chút cọ xát, liền co rúm lại phun ra một cỗ chất lỏng ngứa ngáy. Tương Linh hô hấp có chút gấp gáp.

“Hay là chỗ mẫn cảm này…?” Lâm Thanh Khải nó trong cỏ họng: “Buổi tối nghĩ tới không?”

Cô do dự rồi lắc đầu. Phủ nhận xong lại thành thật, đỏ mặt thú nhận: “Nghĩ tới một lần.”

Hầu kết Lâm Thanh Khải cao thấp trượt trượt: “CHỉ một lần?”

“Ừm.”

“Nghĩ như thế nào?” anh hỏi.

cánh tay Tương Linh bám vào vai anh, mặt cũng vùi vào bả vai: “Giống như lần trước vậy…”

Lâm Thanh Khải cười: “Bị cắm vào rất thích đúng không?”

Tương Linh nhẹ gật đầu.

“Chưa cắm vào mà đã ướt cả bàn tay anh rồi.” Anh vuốt phía dưới, địa phương bị tiến vào trơn bóng vì nước: “Tiểu huyệt ngứa không?”

Cổ họng Tương Linh có chút khô khan: “Đừng hỏi nữa.” Cô cắn nhẹ lên vai anh.

Lâm Thanh Khải bị cô cắn, đốt ngón tay hơi chui vào bên trong.

Cái miệng nhỏ ngậm chặt lấy ngón tay. Tương Linh tê rần, thở hổn hển vài cái.

“Thật dâm.”

“Thật dâm.” Môi Lâm Thanh Khải đụng tới trên vành tai cô: “Vừa nhìn em như vậy đã nghĩ đè em mà thao.”

“Em còn phải biểu diên nữa.” Tương Linh nhỏ giọng: “Cần phải giữ sức.”

Nói cái gì đến cũng sẽ đến, điện thoại của cô reo lên.

Bạn ngồi cùng bàn ở phía bên ngoài đang tìm cô, hô lớn hỏi mọi người cô đang ở đâu, chủ nhiệm lớp muốn tập trung mọi người, luyện tập vài lần trước khi lên sân khấu.

Tương Linh sợ bị ai đó phát hiện ra giọng mình không ổn, định điều chỉnh giọng một chút rồi mới lên tiếng trả lời.

Lâm Thanh Khải khép hờ mắt nhìn cô, cuối cùng cánh tay lại kéo qua eo cô, dùng lực đẩy về phía trước.

Thân mình bị đẩy ra phía trước, lơ đãng lại đứng giữa hai chân của anh.

Mặt Tương Linh nóng lên: “Anh cứng lên rồi…”

Lâm Thanh Khải ừm một tiếng, nhéo một cái vào ngực cô: “Tối nay cho anh liếm…”

Cũng may anh mặc quần rộng, có thể che bớt phần nào, Tương Linh bước từng bước nhỏ đi ra khỏi cửa như muốn bỏ chạy.

Lâm Thanh Khải nhìn bóng lưng của cô đang đi ra ngoài, anh thu tầm mắt về, đi vào toilet.

Bình luận (0)

Để lại bình luận