Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Nhưng mà tên cáo già Vương Quyền này đã làm việc ác nhiều năm nhưng vẫn chưa bị bắt, lúc này đây có thể nói là một cơ hội trời cho khó có thể gặp được. Vì nhiều loại nguyên nhân mà Tống Hạo Tông quyết định dùng sự an toàn của Trần Khả Nhân làm điều kiện tiên quyết để dụ dỗ Vương Quyền lộ ra đuôi cáo, sau đó anh ta sẽ có thể đến được địa bàn của tên trùm ma túy này.

Vì để đe dọa Tống Hạo Hiên mà có thể nói rằng Vương Quyền đã bỏ ra rất nhiều công sức. Ông ta cố ý thuê một đám lính đánh thuê nổi tiếng để đưa Trần Khả Nhân rời khỏi nhà đến trước mặt ông ta mà không bị thương một chút nào. Vừa đúng vào hôm đó tâm trạng Trần Khả Nhân không tốt nên đã đi ngủ sớm, lính đánh thuê lại sợ cô tỉnh lại nên tiêm cho cô thêm một ít thuốc mê. Từ đầu đến cuối Trần Khả Nhân cũng không hề biết cô đã trải qua những gì.

Sau khi trải qua một trận đánh gây chấn động lòng người thì cuối cùng lão già Vương Quyền này vẫn bị Tống Hạo Tông bắt được và chuyển giao cho những người có liên quan xử lý. Mà Trần Khả Nhân thì vẫn chưa tỉnh vì thuốc còn tác dụng, cho đến khi được đưa về nhà vẫn còn mê man, cứ như cô chưa từng trải qua tất cả những chuyện đó, nhưng mà…

Bởi vì làm ầm ĩ cả đêm như vậy nên Trần Khả Nhân đã thành công bị cảm.

Sau khi Tống Hạo Hiên không chân chạy liên tục về đến nơi thì chuyện đầu tiên anh làm chính là mắng anh trai Tống Hạo Tông và Lâm Kha té tát. Lần Tống Hạo Hiên tức giận như vậy vào trước đây là khi không thể nào che giấu được ở tuổi dậy thì nên có thể thấy được lần này anh thật sự rất tức giận.

Không phải anh không tin anh trai của mình, nhưng có cái gọi là quan tâm thì sẽ bị rối loạn. Mặc dù tin tưởng anh trai mình nhưng anh vẫn không kìm nén được sự lo lắng cho Trần Khả Nhân, hơn nữa anh còn lo lắng rằng cô sẽ bị dọa cho sợ hãi. Nghĩ lại thì bình thường cô gái nhỏ chưa từng trải qua việc này, ngày thường ngay cả một con gà mà anh cũng không nhẫn tâm để cho cô gái nhỏ động tay vào, như vậy thì sao anh có thể để cho cô gái nhỏ này đi đối mặt với những chuyện kia được?

Cho nên, anh không tức giận với tất cả những quyết định mà Tống Hạo Tông làm và cả những chuyện tên đầu sỏ Lâm Kha kia gây ra thì mới là lạ.

Hai người đàn ông cao to vẫn còn ngồi trong phòng khách mà lo lắng, bất an chờ đợi Tống Hạo Hiên đi ra trả thù bọn họ, lại không biết bây giờ trong mắt cậu ba nhà họ Tống chỉ có Trần Khả Nhân mà thôi. Thế nên không có thời gian đi tìm hai người để kiếm thêm phiền phức nữa, anh phải ôm cô dâu nhỏ của mình đi ngủ đã.

Bình minh sáng hôm sau, Trần Khả Nhân đã tỉnh giấc.

Cô chỉ nhiễm lạnh nên mới bị cảm mạo một trận, tối qua đắp chăn bông và toát mồ hôi thì người đã đỡ hơn nhiều rồi, cô tỉnh dậy sớm như thế là vì đói bụng.

Giữa trưa hôm qua cô đã không ăn gì rồi, lại vì đang bị bệnh nên tiêu hao rất nhiều năng lượng. Bây giờ cô chỉ cảm thấy bụng trống rỗng và muốn ăn gì đó thôi.

Quan trọng hơn là cả người cô đều đầy mồ hôi nên cô phải nhanh chóng đi tắm rửa một chút mới được.

Chỉ là cô vừa khẽ cử động một chút thì Tống Hạo Hiên cũng tỉnh dậy, tối hôm qua gần như anh không ngủ ngon được, ban đêm luôn lo lắng cái này cái kia, ngủ cũng không yên nên rất nhanh đã tỉnh dậy. Giọng nói của Tống Hạo Hiên khàn khàn, vừa mở mắt ra đã hôn lên trán Trần Khả Nhân một cái: “Sao em dậy sớm thế? Bây giờ có còn khó chịu không?”

Trần Khả Nhân lắc đầu: “Em đỡ hơn nhiều rồi, em muốn đi tắm đã.”

Tống Hạo Hiên nhẹ nhàng “ừ” một tiếng rồi mới xoay người ôm Trần Khả Nhân xuống giường. Đột nhiên thân thể bị nhấc bổng lên khiến Trần Khả Nhân sợ đến mức nắm chặt quần áo của Tống Hạo Hiên, cái miệng nho nhỏ còn phát ra tiếng kêu đầy sợ hãi, quả thật tinh thần đã tốt hơn hôm qua nhiều rồi, như thế cũng khiến Tống Hạo Hiên thấy yên tâm hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận