Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Trong bóng tối tĩnh lặng, Cao Nghị đang chìm trong giấc ngủ say thì hàm hồ hừ nhẹ hai tiếng, theo bản năng vươn cánh tay rắn chắc ôm ghì lấy thân thể mềm mại vừa ngã nhào lên người mình vào trong lồng ngực rộng lớn. Vốn dĩ anh đã được ngủ một giấc khá sâu, cộng thêm bữa tối ăn no nê, thể lực tinh tráng của người đàn ông tuổi hai mươi mấy rất nhanh chóng khôi phục lại trạng thái sung mãn nhất. Hơn nữa, anh cũng chỉ vừa mới lết xác rời khỏi chiến trường rừng thiêng nước độc, núi đao biển lửa không bao lâu, dây thần kinh cảnh giác vẫn luôn trong trạng thái căng như dây đàn. Giờ phút này, được nằm yên bình trên chiếc giường êm ái, trong lồng ngực lại ôm ấp “ôn hương nhuyễn ngọc”, mùi hương cơ thể thiếu nữ thanh mát nhàn nhạt xộc vào mũi khiến mọi mệt mỏi cùng thần kinh căng thẳng của anh nháy mắt đều được thả lỏng đến cực điểm.
Cảm nhận được đường cong kiều diễm cọ xát sát vào lớp da thịt nóng hổi của mình, dưới bụng Cao Nghị nhịn không được mà dâng lên một ngọn lửa tà hỏa, côn thịt to lớn lập tức sung huyết cương cứng. Anh híp mắt, bàn tay mang theo vết chai sần to lớn theo bản năng lả lướt bắt lấy nhũ thịt no đủ, đẫy đà của Mạn Nhu mà không ngừng vuốt ve nhào nặn. Thế nhưng, trái ngược với sự phối hợp lẳng lơ, nhiệt tình đón ý hùa theo trên giường như mọi khi, Mạn Nhu lại tức giận vung tay tát “Bốp” một cái rõ vang lên mu bàn tay đang giở trò tác loạn của Cao Nghị, giọng nói trong trẻo mang theo sự lạnh lùng chán ghét vang lên: “Đừng có chạm vào em!”.
Cao Nghị bị cái tát làm cho hơi sửng sốt, cả người sượng trân mất hơn nửa ngày mới phản ứng lại được. Ý thức vốn đang chìm đắm trong dục vọng mơ màng cũng bị cái tát này đánh cho tỉnh táo lại bảy tám phần. Anh mở bừng đôi mắt sâu thẳm, vươn tay “tách” một tiếng bật đèn ngủ đầu giường lên. Dưới ánh sáng vàng vọt, anh nhíu mày nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhỏ nhắn đang phụng phịu tức giận của Mạn Nhu, hạ giọng hỏi han: “Đột nhiên làm sao vậy? Vẫn còn tủi thân tức giận chuyện của chị anh sao? Em cứ yên tâm đi, anh đã hứa thì ngày mai anh nhất định sẽ nói chuyện rõ ràng với chị ấy, lấy lại công bằng cho em.”.
Mạn Nhu ngủ nửa tỉnh nửa mê ngã nhào cũng bị nháo đến thanh tỉnh, tâm tình vốn dĩ đang tồi tệ buồn bực, giờ nghe Cao Nghị dùng cái giọng điệu hòa hoãn ấy giải thích lại càng khiến lồng ngực cô như bị lửa đốt thêm tức giận. Hơn nữa cô tức giận đến phát điên căn bản nào phải vì chuyện của Cao Tình, mà là vì cái con ả nữ chủ Tào Tiểu Hà chết tiệt kia! Nhưng cô lại chẳng có sức lực cũng không muốn lãng phí nước bọt để đi giải thích ngọn ngành với anh, chỉ cười lạnh một tiếng, tiếp tục xê dịch cơ thể ra xa, lãnh nhạt nói: “Anh tránh xa em ra đi, đừng có chạm vào người em!”.
Cao Nghị thấy thái độ chống đối lạnh lùng của cô thì cắn chặt răng nhẫn nhịn cơn hỏa khí đang nhen nhóm trong ngực, cố gắng đè thấp âm thanh xuống: “Đã khuya khoắt thế này rồi em còn muốn phát điên cái gì nữa?”. Mạn Nhu dường như không thể ngờ tới nam nhân này không những không dịu dàng dỗ dành mà lại dùng từ “phát điên” để mắng cô, cô xoay mặt đi nở một nụ cười trào phúng chua xót: “Em nổi điên? Được, vậy anh cứ coi như là con này đang nổi điên đi! Anh nói cái gì thì đều là chân lý đúng đắn hết, một mình em sai là được chứ gì?”. Lúc này Cao Nghị mới lờ mờ ý thức được, hóa ra cô vợ nhỏ bướng bỉnh của mình không phải giận chó đánh mèo, mà là đang trực tiếp bất mãn, oán hận anh. Thật sự là oan uổng cho anh muốn chết, mấy ngày nay anh lội suối băng rừng làm nhiệm vụ sống chết ở bên ngoài, làm sao có thể chọc tức tới cô được cơ chứ. Anh bắt đầu hoài nghi có phải do chị gái anh ép uổng làm cô quá mức tức giận, đến độ cô mất lý trí mà giận lây sang cả anh hay không.
Đây là lần đầu tiên trong đời Cao Nghị thầm có ý oán trách người chị gái ruột thịt của mình. Anh thầm nghĩ: Xem ra cái mớ bòng bong này không thể tiếp tục kéo dài dung túng thêm nữa, bằng không cái cuộc sống êm đềm, dâm đãng hài hòa hiện tại của anh sẽ bị đảo lộn tanh bành mất. Vốn dĩ trước khi chị anh vác mặt tới, hai vợ chồng anh ân ái vui vẻ biết bao nhiêu. Bỗng nhiên, một tia sáng xẹt qua trong đầu anh. Ban nãy lúc anh vào phòng ngủ lấy quần áo sạch đi tắm, anh có tiện tay mở tủ kiểm tra, liền phát hiện ra số lượng băng vệ sinh của Mạn Nhu cất trong góc tủ vẫn nằm y nguyên không xê dịch một miếng nào so với cái ngày anh rời đi làm nhiệm vụ. Nói một cách chính xác, tháng này dì cả của Mạn Nhu vẫn chưa tới thăm, vậy một trăm phần trăm là bà xã anh đang mang thai rồi! Lúc trước đi khám ở bệnh viện quân y, do tháng còn quá nhỏ nên bác sĩ chưa dám khẳng định chắc chắn. Bác sĩ già còn nghiêm khắc dặn dò anh, vì để phòng ngừa những chuyện ngoài ý muốn sảy thai do sinh hoạt vợ chồng mãnh liệt, anh nên tiết chế nhục dục lại, chờ qua ngày rớt dâu để xác định chính xác có thai hay không rồi hẵng tính tiếp!
Tuổi tác của Cao Nghị cũng đã ngấp nghé ba mươi, đối với việc con nối dõi cũng không phải là khát khao mong đợi đến mức điên cuồng, nhưng nghe xong lời khuyên răn từ phía bác sĩ, một người lính kỷ luật như anh lập tức tự hạ quyết tâm: Trước khi xác định được Mạn Nhu có mang thai hay không, anh nhất định phải gắt gao nhịn xuống ngọn lửa dục cầu bất mãn. Cho nên mấy bữa nay, mặc dù Mạn Nhu có lẳng lơ câu dẫn khiêu khích đến mức nào đi chăng nữa, anh cũng cắn răng chưa dám lột sạch cô ra làm đến bước cuối cùng. Bởi vì anh tự biết quá rõ cái bản lĩnh dã thú trên giường của chính mình, một khi súng lớn đã lên nòng cắm vào trong nhục huyệt, anh sẽ hoàn toàn mất đi lý trí khống chế. Lỡ như đâm thọc quá sâu thao hỏng cô, gây nguy hiểm sảy mất đứa bé, để cha mẹ dưới quê mà biết được chắc chắn sẽ vác gậy đánh anh tàn phế, ngay cả cơ hội khóc cũng không có chỗ.
Nhưng ông trời không phụ lòng người, sự nhẫn nại khổ sở của anh lúc trước quả nhiên là không uổng phí, Mạn Nhu thật sự đã mang trong mình giọt máu của anh. Nghĩ thông suốt điểm này, biểu tình căng cứng của Cao Nghị nháy mắt tan chảy, mềm nhũn ra như nước. Anh tiến sát lại, vươn bàn tay to lớn đầy khao khát dịu dàng vuốt ve lên vùng bụng phẳng lỳ của cô, đang định cất giọng trầm ấm nói ra mấy lời âu yếm dễ nghe thì Mạn Nhu lại xụ mặt lạnh tanh trừng anh, chống tay từ trên giường bò dậy, dứt khoát buông một câu: “Em đi ra phòng khách ngủ.”. Cao Nghị: “…” Hiện tại anh cảm thấy tuyệt đối không nên đôi co lớn tiếng với bà bầu Mạn Nhu, anh bực bội đỡ trán, thở dài một hơi nhưng tuyệt đối sẽ không để cô thật sự đi ra ngoài.

Bình luận (0)

Để lại bình luận