Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

– Sự đảo chiều của dục vọng
Lục Thanh Yến đứng chôn chân tại chỗ, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Tiếng tim đập thình thịch của Tiêu Hách vang vọng bên tai anh, cùng với mùi hương nam tính nồng nàn và sự chiếm hữu điên cuồng đang tỏa ra từ cơ thể cậu trai trẻ.
Anh đã chuẩn bị tinh thần cho sự khinh bỉ, cho ánh mắt ghê tởm, cho một lời chia tay tàn nhẫn. Nhưng không, thứ anh nhận được là một cái ôm siết chặt đến đau đớn và những lời thú nhận đầy bệnh hoạn, si mê. Tiêu Hách không ghét bỏ anh, cậu ấy… phấn khích?
“Em thích lắm… Daddy dâm đãng của em…”
Lời nói của Tiêu Hách như những ngọn lửa liếm láp lên da thịt Lục Thanh Yến. Nhưng sâu thẳm trong anh, nỗi sợ hãi vẫn chưa tan biến hẳn. Anh sợ đây chỉ là sự tò mò nhất thời, sợ rằng sau cơn hưng phấn này, Tiêu Hách sẽ nhận ra anh “bẩn thỉu” đến nhường nào.
Một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, rơi xuống bờ vai trần của Tiêu Hách.
Tiêu Hách đang vùi đầu vào cổ anh hít hà, bỗng cảm nhận được sự ướt át nóng hổi ấy. Cậu giật mình buông lỏng vòng tay, nâng khuôn mặt Lục Thanh Yến lên. Đập vào mắt cậu là đôi mắt đỏ hoe, ngập nước của người đàn ông cậu yêu thương nhất. Vẻ lạnh lùng, kiêu ngạo thường ngày đã tan biến, chỉ còn lại sự vụn vỡ và lo sợ tột cùng.
“Em muốn chia tay với anh ư?” Lục Thanh Yến nghẹn ngào hỏi, giọng nói run rẩy, yếu ớt như một sợi tơ trước gió. “Vì anh là thrill sao?”
Trái tim Tiêu Hách thắt lại đau đớn. Cậu vội vàng lau đi những giọt nước mắt đang lăn dài trên gò má anh, luống cuống giải thích: “Không! Sao anh lại nghĩ thế? Em yêu anh còn không hết, sao có thể chia tay? Em chỉ là… quá bất ngờ, và quá hạnh phúc thôi…”
Lời giải thích của cậu chưa kịp dứt, Lục Thanh Yến đã hành động. Anh không muốn nghe nữa. Anh cần một sự đảm bảo chắc chắn hơn lời nói. Một sự ràng buộc về thể xác.
Lục Thanh Yến đột ngột dùng sức đẩy mạnh Tiêu Hách ngã xuống chiếc giường rộng lớn phía sau.
“A…” Tiêu Hách bất ngờ ngã ngửa, chưa kịp định thần thì bóng dáng mảnh khảnh của Lục Thanh Yến đã phủ lên người cậu.
Chiếc áo choàng tắm lỏng lẻo trượt xuống sàn nhà, để lộ cơ thể trần trụi đẹp như tạc tượng của Lục Thanh Yến dưới ánh đèn vàng mờ ảo. Làn da trắng sứ, những đường cong cơ bắp tinh tế, và quan trọng nhất, nơi tư mật song tính đầy đặn, hồng hào đang phơi bày ngay trước mắt Tiêu Hách.
“Đừng hòng đi.”
Lục Thanh Yến gằn giọng, đôi mắt ướt lệ giờ đây lóe lên tia nhìn quyết liệt và chiếm hữu. Anh cúi xuống, bịt chặt miệng Tiêu Hách lại, ngăn chặn mọi lời nói. Bàn tay thon dài của anh bắt đầu di chuyển trên cơ thể săn chắc của cậu trai trẻ, vuốt ve cơ ngực rắn rỏi, rồi trượt xuống bụng dưới, khiêu khích và mời gọi.
“Ưm…!” Tiêu Hách bị bịt miệng, chỉ có thể phát ra những tiếng rên rỉ trầm thấp. Cậu mở to mắt nhìn người yêu, cảm nhận được sự thay đổi chóng mặt trong bầu không khí. Lục Thanh Yến đang… cưỡng bức cậu?
Lục Thanh Yến ngồi hẳn lên bụng Tiêu Hách, hai đùi thon dài kẹp chặt lấy hông cậu. Anh cúi xuống, dùng răng cắn nhẹ lên đầu ngực Tiêu Hách, tay kia nhanh chóng rút chiếc đai lưng áo choàng tắm, trói chặt hai tay Tiêu Hách lại và buộc vào đầu giường.
“Nằm yên.” Anh ra lệnh, giọng khàn khàn đầy quyến rũ.
Tiêu Hách bị trói tay, hoàn toàn rơi vào thế bị động. Nhưng cậu không hề giãy giụa. Máu trong người cậu sôi lên sùng sục. Hình ảnh Lục Thanh Yến – vị giám đốc cao ngạo – giờ đây đang trần truồng cưỡi lên người cậu, dùng mỹ nhân kế để giữ chân cậu, khiến Tiêu Hách kích thích đến mức dương vật bên dưới trướng đau, cương cứng như sắt đá.
Lục Thanh Yến chống tay lên ngực Tiêu Hách, nâng hông lên cao. Anh cúi xuống nhìn “thanh kiếm” khổng lồ đang dựng đứng đầy kiêu hãnh của Tiêu Hách, rồi từ từ hạ người xuống.
Môi âm hộ ướt át, mềm mại chạm vào quy đầu nóng hổi. Lục Thanh Yến rên khẽ một tiếng, cảm nhận sự xâm nhập quen thuộc nhưng cũng đầy mới lạ này. Anh từ từ nuốt trọn lấy Tiêu Hách, để cậu lấp đầy mọi khoảng trống bên trong cơ thể mình.
“Ư… to quá…” Lục Thanh Yến nhíu mày, ngửa cổ ra sau, yết hầu trượt lên xuống. Cảm giác bị căng ra đến cực hạn khiến anh vừa đau vừa sướng.
Tiêu Hách nằm bên dưới, nhìn thấy toàn bộ cảnh tượng dâm mĩ ấy. Lục Thanh Yến đang tự mình “ăn” cậu. Cái lỗ nhỏ dâm đãng kia đang tham lam nuốt chửng dương vật cậu, từng chút, từng chút một.
“Âm hộ anh chơi sướng không?” Lục Thanh Yến thở hổn hển hỏi, hông bắt đầu di chuyển lên xuống nhịp nhàng.
Tiêu Hách gật đầu liên tục, ánh mắt rực lửa. Sướng! Sướng phát điên lên được!
Lục Thanh Yến bắt đầu cưỡi ngựa. Anh nâng người lên rồi thả mạnh xuống, để dương vật Tiêu Hách đâm sâu vào tận cùng. Tiếng da thịt va chạm bạch bạch vang lên giòn giã trong căn phòng yên tĩnh. Mái tóc đen của anh bay bay, mồ hôi lấm tấm trên trán, rớt xuống ngực Tiêu Hách.
“Daddy… giỏi quá…” Tiêu Hách thì thầm, dù tay bị trói nhưng hông cậu vẫn theo bản năng thúc ngược lên, phối hợp với anh.
Lục Thanh Yến cúi xuống, hôn ngấu nghiến môi cậu, nuốt hết những lời khen ngợi thô tục. Anh muốn dùng tình dục để trói buộc Tiêu Hách, để cậu vĩnh viễn không thể thoát khỏi sự mê hoặc của cơ thể này.

Bình luận (0)

Để lại bình luận