Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“Chỉ là hỏi xã giao thôi, đâu có ý gì.” Mộ Thần nhạt giọng, nhưng ánh mắt sâu thẳm của anh vẫn chưa thôi cuộn trào những tia ghen tuông ngấm ngầm.
Từ Chính Thuần vắt chéo chân, híp mắt nhìn người đàn ông kiêu ngạo trước mặt: “Không có ý gì? Cả cái phòng họp này đều ngửi thấy mùi giấm chua loét bốc ra từ người cậu đấy. Rõ ràng là cậu đang cố tình chĩa mũi dùi vào Helen. Nói đi, cậu có thành kiến gì với cô ấy à?”
“Không có.” Mộ Thần buông lơi hai chữ, nét mặt vẫn lạnh tanh.
“Còn cứng miệng nói không có, cả phòng đều nhìn thấy rõ điều đó chứ đâu riêng gì tôi.” Từ Chính Thuần thở dài, day day trán.
Mộ Thần chìm vào im lặng. Trong đầu anh lúc này lại hiện lên hình ảnh Lâm Nhạc mỉm cười rạng rỡ bên cạnh gã đàn ông kia. Trái tim anh bỗng đập lỡ nhịp, một thứ khao khát điên cuồng muốn chiếm đoạt, muốn nhốt cô lại trong vòng tay mình bùng lên mãnh liệt. Anh đưa ánh mắt thăm dò, mang theo chút lúng túng hiếm thấy nhìn Từ Chính Thuần, hắng giọng hỏi:
“Tôi có chuyện này muốn hỏi cậu. Tôi có một… người bạn. Cậu ấy trạc tuổi tôi. Cậu ấy đang thích điên cuồng một cô gái, nhưng khoảng cách tuổi tác giữa hai người khá xa. Đã vậy, cô gái đó lại là con gái của một người anh em đã mất của cậu ta. Cậu nói xem… như thế thì có thể đến với nhau được không? Có gì không thích hợp không?”
Nghe câu hỏi của Mộ Thần, đầu óc Từ Chính Thuần đình trệ mất vài giây. Người bạn thân của cậu ấy thích con gái của người anh em đã mất? Khoan đã, trên đời này Mộ Thần còn người anh em thân thiết nào ngoài mình ra chứ? Người cậu ấy đang muốn ám chỉ là ai?
“Cậu muốn nói đến ai thì cứ huỵch toẹt ra đi, úp úp mở mở thế này tôi mù tịt chẳng hiểu gì cả.” Từ Chính Thuần nhăn mặt.
“Tôi… ý tôi là… tôi chỉ giả sử thôi nhé! Tuyệt đối chỉ là giả sử! Nếu như tôi thích một cô gái nhỏ tuổi hơn tôi khá nhiều, cô gái đó lại là con gái của một người anh em chí cốt, thì tôi và cô ấy có thể đường đường chính chính yêu nhau không?” Mộ Thần nuốt khan, nhịp tim đập dồn dập chờ đợi câu trả lời.
Từ Chính Thuần bật cười nắc nẻ: “Trời đất, sao lại không thể chứ! Tình yêu đâu phân biệt tuổi tác hay bối cảnh xã hội. Chỉ cần cậu thật lòng thèm khát cô gái đó, hai người đều độc thân, thì có gì là trái luân thường đạo lý đâu chứ!”
“Cậu nói thật sao? Thật sự có thể đến với nhau đúng không? Tuyệt đối không có gì trái đạo lý đúng không?” Đôi mắt Mộ Thần sáng rực lên, tia nhìn rạo rực như ngọn lửa bùng cháy.
“Đương nhiên rồi, có chung dòng máu họ hàng ruột thịt gì đâu mà trái đạo lý! Nhưng khoan đã…” Từ Chính Thuần nheo mắt nhìn vẻ mặt không giấu nổi sự hưng phấn của bạn mình, “Sao tôi thấy cậu lại mừng ra mặt, hớn hở như vậy? Cứ giống như cậu đang nói chuyện của chính cậu chứ chẳng có ‘người bạn’ nào ở đây cả.”
Mộ Thần giật mình, vội vàng thu liễm lại ý cười đang vương trên môi, cố nặn ra vẻ mặt điềm tĩnh, lạnh lùng thường ngày: “Làm gì có chứ! Tôi… tôi chỉ là đang giả sử thôi, và đương nhiên là vui mừng thay cho người bạn của mình rồi.”
“Thế người bạn đó của cậu rốt cuộc là ai? Sao quen nhau bao năm tôi chưa từng nghe cậu nhắc đến tên?”
“À… cậu chưa từng gặp cậu ta đâu. Người này tính tình khép kín, không thích gặp người lạ. Thôi, cậu đang bận việc đúng không? Vậy mau về xử lý đi, tôi cũng phải quay lại làm việc đây.”
Nói rồi, Mộ Thần đứng phắt dậy, đôi chân dài miên man bước ra khỏi phòng họp với một tâm trạng sảng khoái và hưng phấn tột độ. Bỏ lại Từ Chính Thuần ngồi thừ người nhìn theo bóng lưng anh với ánh mắt đầy khó hiểu: “Mình nói mình bận khi nào nhỉ? Tên điên này hôm nay uống lộn thuốc à!”
…****************…
Mộ Thần bước vào văn phòng làm việc, khóe môi không nhịn được mà nhếch lên một nụ cười vô cùng tà mị. Trong lồng ngực anh lúc này ngập tràn những hân hoan rạo rực. Anh thừa nhận rồi, anh muốn Lâm Nhạc. Anh muốn đè bẹp cô gái nhỏ bé ấy xuống giường, muốn cắm sâu vào cơ thể cô, muốn lấp đầy tâm trí cô bằng hình bóng của anh.
Anh ngồi xuống ghế bọc da, đầu óc bắt đầu nhảy số liên tục. Theo đuổi đàn bà thì phải làm gì trước tiên nhỉ? Tặng quà! Đúng thế, đàn bà ai chẳng thích được dỗ dành bằng quà cáp.
Nhưng tặng gì bây giờ? Trang sức lấp lánh? Hay nội y ren gợi cảm để sau này anh tự tay xé rách? Mộ Thần vò đầu bứt tai, cảm thấy việc này còn khó hơn cả ký một hợp đồng trăm tỷ. Anh vươn tay ấn nút gọi nội bộ.
“Trình Dư!”
Chưa đầy nửa phút, Trình Dư đã xuất hiện, kính cẩn cúi đầu: “Chủ tịch, anh có gì căn dặn?”
Mộ Thần hắng giọng, làm ra vẻ bâng quơ: “Cậu… đã có bạn gái chưa?”
Câu hỏi từ trên trời rơi xuống của Mộ Thần làm Trình Dư ngạc nhiên đến trố hai con mắt. Trái tim thư ký Trình giật thót. Chủ tịch hỏi chuyện này làm gì? Từ lúc nào ngài ấy lại quan tâm đến đời sống tình dục của nhân viên? Chẳng lẽ… sau bảy năm cấm dục, chủ tịch đã chán phụ nữ và bắt đầu đổi gu? Trình Dư rùng mình khi bắt gặp ánh mắt khác lạ, ôn nhu đến rợn người của Mộ Thần đang dán lên người mình.
“Chủ tịch… thật ra tuy tôi chưa có bạn gái, nhưng tôi xin lấy mạng sống ra khẳng định với anh là tôi chỉ thích phụ nữ! Thật đấy ạ! Tôi chỉ là do tính chất công việc quá bận rộn nên chưa tìm được đối tượng để giải tỏa thôi.” Trình Dư mồ hôi lạnh toát ròng ròng, lắp bắp đáp.
“Chưa có sao? Vậy theo kinh nghiệm của cậu, nếu một người đàn ông muốn theo đuổi một người phụ nữ, thì nên bắt đầu làm thế nào? Tặng món quà gì để khơi gợi dục vọng và tỏ rõ thành ý? Món quà phải thật sự ám muội và ý nghĩa, khiến cô ấy vừa nhìn thấy đã ướt át nhớ đến tôi ấy!”
Trình Dư như nghe sấm nổ bên tai. Còn muốn tặng quà theo đuổi mình sao? Chủ tịch, anh đừng dùng cái giọng điệu khàn khàn đầy sắc tình đó nói chuyện với tôi, tôi sợ lắm!
“Cậu đứng lóng ngóng cái gì đấy? Chân tay thừa thãi à? Sao không trả lời câu hỏi của tôi?” Mộ Thần nhíu mày khó chịu.
“Chủ tịch… tôi… tôi xin phép khẳng định lại một lần nữa, tôi là trai thẳng! Cứng như thép và thẳng một trăm phần trăm không pha chút tạp chất nào đâu ạ, nên là…”
“Tên điên này! Tôi có hỏi cậu là trai cong hay thẳng sao? Cậu làm tình với đàn bà hay đàn ông liên quan gì đến tôi? Tôi đang muốn cậu tư vấn xem nếu muốn theo đuổi một cô gái thì tôi nên làm thế nào!” Mộ Thần gầm lên, ném tập tài liệu xuống bàn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận