Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Người đàn ông hói đầu vui vẻ nói: “Phú tiên sinh nói đúng, ngài nhìn xem, mười hai anh em của tôi cũng đã uống không ít, quả thật nên kết thúc. Ngày hôm qua ngài thay tôi giải quyết phiền toái lớn như vậy, dĩ nhiên tôi sẽ báo đáp ngài thật tốt!”

Bàng Kinh Phú cầm ly rượu dựa lưng ra sau ghế, nhếch miệng, nụ cười có vẻ nhàm chán khó nhận ra.

Ông chủ Lâm ho nhẹ một tiếng: “Chúng tôi vơ vét không ít hàng từ Ngân Quang Đường. Vì che giấu tai mắt, chúng tôi giấu thứ này dưới lòng đất trong công viên ở ngoại ô phía đông, hàng này tới tận mười tấn. Chúng tôi tốn không ít công sức để chôn nó đâu.”

“Thế nào, còn cần tôi giúp ông chủ Lâm đây nổ phòng thể thao một lần nữa sao.”

Ông chủ Lâm cười đến mắt híp lại thành một kẻ hở: “Không cần đâu, nhưng mà chúng tôi nhìn trúng túi thuốc nổ trên tay ngài. Ngài ra giá cả thích hợp, bán cho chúng tôi một ít đi.”

“Cái này thì không thể được.”

Mới vừa rồi Bàng Kinh Phú còn dễ nói chuyện, bây giờ lại thay đổi thái độ. Hơn chục người đàn ông im lặng ngước nhìn anh, tất cả đều nghiêm túc.

Trong tay Bàng Kinh Phú cầm ly rượu, không tập trung.

“Nói thật, tôi cũng rất muốn hợp tác với ông chủ Lâm. Chẳng qua tôi tương đối chú trọng nguyên tắc, chỉ muốn hợp tác với người hữu dụng.”

“Phú tiên sinh có ý gì đây?” Vẻ mặt ông chủ Lâm căng thẳng, ông ta đã sớm nghe anh là người khó đối phó. Những thuộc hạ bên cạnh tỏ vẻ kiêu căng.

Bàng Kinh Phú giơ ly rượu lên, anh nở nụ cười phóng đãng. Anh giơ lên ​​ra hiệu như đang chào ông ta, sau đó lật miệng ly rót phần chất lỏng còn lại xuống chân ông ta.

Bộp—

Ly thủy tinh rơi xuống đất, mạnh vụn sắc bén nở rộ ra bốn phía.

“Giải quyết.” Âm thanh Bàng Kinh Phú rét lạnh, xoay người đi về phía người đứng sau cánh cửa.

“Cậu có ý gì!”

Sáu người núp trong bóng tối nhanh chóng móc súng, đứng ngay ngắn trước mặt hơn chục người đàn ông. Có người sợ hãi đến mức giơ tay tại chỗ, ông chủ Lâm run rẩy đến mức không thể nói thành lời.

“Phú… Phú… Tiên… Sinh! Phú tiên—”

Bàng Kinh Phú xoay đầu lại, đút một tay vào túi, nhướng mày: “Nhớ đốt cho ông chủ Lâm nhiều tiền một chút. Ưu điểm lớn nhất của tôi là nói lời giữ lời.”

Vừa dứt lời, sáu tiếng súng lục đồng loạt vang lên, tiếng đạn rơi, tiếng rơi xuống đất như tiếng mưa lớn va vào kim loại, tiếng trượt của buồng nạp đạn và tiếng bóp cò lần lượt vang lên.

Khói thuốc súng tràn ngập trong không khí, những viên đạn đang cháy phát ra những tia lửa sáng rực, chiếu sáng mọi thứ trong phòng riêng.

Điền Yên nghe thấy tiếng súng, sợ hãi đến mức đánh rơi mâm rượu. Cô vội vàng che lỗ tai lại, sắc mặt kinh hoàng quay đầu, trước mặt cô là một lồng ngực rộng lớn.

Ánh sáng trên đỉnh đầu đều bị anh che chắn hoàn toàn, Điền Yên ẩn náu dưới bóng râm của anh. Sắc mặt cô ảm đạm, ánh mắt khiếp sợ lờ mờ, cô ngước nhìn đôi mắt tràn ngập gió bão đen nhánh của anh.

Tiếng súng dừng lại, khói súng trong không khí và mùi máu tanh khiến người ta muốn nôn mửa.

“Ông ta kêu cô quỳ thì cô liền quỳ, tôi muốn cô chết tại sao cô lại không chết đi.”

Bàng Kinh Phú rũ mắt, lạnh lùng vô tình miệt thị cô.

Hai tay Điền Yên che lỗ tai run rẩy để xuống: “Tôi sợ… Tôi sợ….”

“Vậy cô có sợ bị tôi chơi chết không.”

“Sợ…”

Điền Yên nghẹn ngào, tủi thân nức nở. Bàng Kinh Phú liếm hàm răng, tay đút vào túi quần, liên tục đóng mở nắp bật lửa. Trong lòng ẩn chứa không ít cảm giác khô khốc.

Anh cần có thứ gì đó giúp anh xoa dịu loại cảm giác tâm phiền ý loạn này một chút.

Chúc Nhược Vân được anh họ làm ở tầng một đưa đi.

Người của Bàng Kinh Phú xử lý thi thể trong phòng riêng, Điền Yên quay về phòng thay quần áo, sau đó ngồi lên xe của anh.

Phong cảnh trên đường không phải là đường về nhà của cô, Điền Yên chăm chú nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ. Bàng Kinh Phú đang lái xe, anh bất thình lình hỏi một câu.

“Cô cần bao nhiêu tiền.”

Điền Yên không biết vì sao anh lại hỏi vấn đề này. Cô nhớ lại khoản nợ cá nhân được thiết lập của mình hình như hơn tám triệu.

“Cần bao nhiêu tiền mới không tới chỗ như vậy làm việc nữa.”

Trong lúc chờ đèn đỏ, Bàng Kinh Phú quay đầu lại nhìn cô chằm chằm, ánh sáng mờ tối khiến đôi mắt anh vốn đã sa sầm, ưu tư càng trở nên tràn ngập nguy cơ hơn.

Bình luận (0)

Để lại bình luận