Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Dư vị tàn nhẫn
Oanh Oanh gần như đã lịm đi. Thân thể nàng rã rời, mềm nhũn như một con búp bê vải bị vắt kiệt nước, chỉ còn ý thức mỏng manh bám víu vào hiện thực. Nàng mơ màng cảm nhận được hắn vẫn chưa rời đi. Hơi thở nóng rực của Từ Lễ Khanh phả đều đặn bên tai, bàn tay to lớn thô ráp của hắn vẫn giữ chặt lấy eo nàng, không cho nàng một giây phút nào được yên ổn.
Hắn lại muốn nữa.
Oanh Oanh kiệt sức đến độ không thể mở mắt, chỉ có thể phát ra tiếng rên rỉ vỡ vụn như thủy tinh: “Không… tha cho thiếp… thiếp mệt…”
Từ Lễ Khanh phớt lờ lời van xin yếu ớt đó. Hắn không nói một lời, chỉ có hành động trả lời. Hắn nhấc bổng thân thể trần trụi, mềm oặt của nàng lên, áp mạnh vào chiếc bàn trang điểm bằng gỗ lim lạnh ngắt.
Cái lạnh đột ngột của mặt gỗ cứng rắn tương phản dữ dội với làn da nóng hừng hực của nàng, khiến Oanh Oanh giật nảy mình, ý thức quay về trong chốc lát. Nàng hoảng hốt mở bừng mắt.
Trong ánh nến leo lét, nàng thấy khuôn mặt hắn. Vẫn là vẻ tuấn tú lạnh lùng, nhưng đôi mắt đã sẫm lại vì dục vọng không được thỏa mãn. Hắn nhìn nàng, không phải như nhìn một con người, mà như nhìn một món đồ chơi tinh xảo chỉ thuộc về riêng hắn.
Hắn thậm chí không cần cởi y phục của mình, chỉ kéo phăng chiếc quần lỏng, giải phóng thứ hung khí khổng lồ đã lại ngẩng cao đầu. Hắn tách hai chân nàng ra, không chút dịu dàng, đặt cự vật nóng bỏng ngay cửa hoa huyệt đã sưng đỏ vì trận mây mưa trước đó.
“Đừng… Lễ Khanh… Thiếp xin chàng…”
Tiếng “đại thiếu gia” đã bị nỗi sợ hãi nuốt mất, nàng gọi thẳng tên hắn, mong một chút tình người.
Hắn đáp lại nàng bằng một cú thúc hông tàn bạo.
“A!”
Cự vật của hắn cứ thế xé toạc sự mệt mỏi của nàng, đâm thẳng vào nơi sâu nhất. Hoa huyệt của nàng dù đã ướt át sau trận hoan lạc vừa rồi, nhưng vẫn không đủ để chứa đựng kích thước đáng sợ của hắn mà không đau đớn. Nàng cảm thấy mình như bị xé làm đôi.
Từ Lễ Khanh gầm gừ một tiếng thỏa mãn khi được bao bọc bởi lớp thịt mềm nóng hổi. Hắn bắt đầu luật động, nhanh và mạnh, không một chút thương tiếc.
Chiếc bàn trang điểm rung lên bần bật theo từng nhịp thúc của hắn. Oanh Oanh hai tay bám víu tuyệt vọng vào mép bàn, nhưng thân thể không thể kiểm soát được, bị đẩy đưa theo ý muốn của hắn.
Tiếng da thịt va chạm “bạch bạch bạch” vang lên trần trụi và dâm mỹ trong căn phòng. Hắn thúc mạnh đến nỗi bụng dưới của nàng như bị đóng cọc. Nàng không còn sức để chống cự, chỉ có thể ngửa cổ, há miệng thở dốc, mặc cho nước mắt chảy dài.
Hơi thở của nàng đứt quãng, tiếng rên rỉ bị nghiền nát: “Ư… ư… chậm… chậm lại…”
Hắn không chỉ không chậm lại, mà còn thúc nhanh hơn, như muốn đóng sâu cự vật của mình vào tận tử cung nàng. Oanh Oanh cảm thấy hoa huyệt của mình như sắp bị mài rách. Cảm giác đau đớn và khoái lạc xa lạ đan xen vào nhau, hành hạ thần trí nàng.
Nàng lại đạt đỉnh trong sự mơ màng. Thân thể co giật, hoa huyệt co thắt điên cuồng, siết chặt lấy cự vật của hắn.
“Chết tiệt!”
Từ Lễ Khanh gầm lên một tiếng, cảm nhận được sự siết chặt sung sướng đó. Hắn thúc thêm vài chục cái như vũ bão, rồi bắn sâu vào trong nàng một dòng tinh dịch nóng bỏng.
Hắn gục xuống, tựa trán vào vai nàng, thở hổn hển.
Oanh Oanh hoàn toàn mất đi ý thức. Nàng lịm đi, thân thể mềm oặt tựa vào người hắn. Nàng cảm thấy mình như bị một cỗ xe ngựa nghiền nát, không còn một mẩu xương cốt nào nguyên vẹn. Đại thiếu gia… hắn không phải người, hắn là một con thú dữ đội lốt người.

Bình luận (0)

Để lại bình luận