Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

“10, 9, 8…”
Lý Doãn Thành không qua tâm, anh bắt đầu va chạm thật nhanh, không hề tránh né mà là chào đón gai thịt ở chỗ sâu bằng nơi nhạy cảm yếu ớt nhất.
“4, 3, 2, 1 Chúc mọi người chơi vui vẻ hết mình ”
“A Phù ”
Lý Doãn Thành lên đỉnh, tɾong lúc bắn vào anh đỡ lấy cô gái tɾong lồng ngực, lách qua bên hải hai bước mở ra một cánh cửa bí mật ở bên hông sảnh. Trong giây phút cửa đóng lại, đèn phòng nhảy sáng lên.
Lúc này cơ thể Hứa Tinh Tinh đã sợ đến nỗi toàn thân co giật, chỉ cần chạm nhẹ là đã khiến cô run lên, cô dựa vào lòng Lý Doãn Thành, xụi lơ như bùn nhão. Kích thích liên hồi tɾong đầu khiến cô tắt tiếng dù không bị che miệng.
Hứa Tinh Tinh há miệng thở dốc, không nói gì, thoáng cái là cô đã rơi nước mắt g͙iàn giụa, nước mắt như từng viên trân châu rơi xuống. Lý Doãn Thành nhìn mà đau lòng, anh chưa rút thứ kia ra mà đã vội dỗ dành trấn an Hứa Tinh Tinh.
“Tinh Tinh thả lỏng, đừng sợ, hít sâu nào, hít vào thở ra… camera tɾong tầng một đã bị phá hủy, anh cũng biết thiết kế của sân khấu, anh tính thời gian cả rồi, không ai thấy đâu ”
“Anh Vũ Thanh, anh đang tìm ai à?” Lâm Nhã mặc một chiếc váy ống màu đen, thấy Đoàn Vũ Thanh cứ nhìn về phía chếch ở đối diện, cô ta bèn hỏi.
“Ừ, hình như vừa rồi anh thấy một người quen.” Đoàn Vũ Thanh nhớ đến hai bóng người nhìn quen mắt vừa rồi, trước khi đèn tắt, bọn họ còn ôm nhau, đèn vừa sáng lên thì không còn ai ở đó.
“Ồ, là nam hay nữ vậy?” Lâm Nhã nói xong cũng nhìn về phía bên kia, Lý Doãn Thành đi toilet trước khi đèn tắt, đến bây giờ không biết anh đang ở đâụ
“Thôi, ¢hắc là anh nhìn nhầm, Nhã Nhã, bạn trai em không có ở đây à?” Thật ra y cũng không ¢hắc chắn, vì chỉ có vài giây để nhìn.
“Doãn Thành nói là tranh thủ đi toilet, bây giờ anh ấy còn chưa về.” Lâm Nhã hơi giận dỗi, vừa rồi cô ta bị người ta trêu chọc, nếu không phải có anh Vũ Thanh thì chẳng biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa.
“Ồ? Vậy em có quen cô gái này không?” Đoàn Vũ Thanh lấy đïện thoại ra cho Lâm Nhã xem ảnh của Hứa Tinh Tinh. Lâm Nhã cúi đầu nhìn màn hình, tɾong ảnh, Hứa Tinh Tinh mặc váy dài màu đỏ nhạt, làn váy tung bay, cười tươi rạng rỡ để lộ lúm đồng tiền như hoa, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
“Tinh Tinh đây mà, em biết chứ, một người bạn tốt tɾong phòng ký túc xá của em, hai người còn lại cũng là bạn cùng phòng. Người trông hơi béo là Vương Đa Đa, người gầy hơn là Chu Huân.”
Đoàn Vũ Thanh chụp ảnh Hứa Tinh Tinh rấtxinh đẹp, tươi tắn và thuần khiết, trẻ trung và quyến rũ, tɾong khi hai người còn lại như phông nền cho cô.
“Sao anh Vũ Thanh lại chụp ảnh bọn họ?” Lâm Nhã nhớ đến thư viện ảnh bị mã hóa tɾong đïện thoại, thuở xưa, Đoàn Vũ Thanh cũng từng chụp ảnh cho cô ta từ lâu, lúc đó y mới tiếp xúc với nhiếp ảnh.
“Chẳng phải cô ấy rấtđẹp à?” Nói chính xác hơn là đẹp rạng ngời, khi y biết được điều này, khi nhìn thấy Hứa Tinh Tinh lần đầu tiên, y đã muốn chụp ảnh cho cô.
Nhưng mà…
Đoàn Vũ Thanh nhìn Lâm Nhã như không biết chuyện gì xảy ra, y nghĩ ngợi rồi cuối cùng vẫn không nói gì. Gần như y đã ¢hắc chắn vừa rồi hai người mình nhìn thấy chính là Lý Doãn Thành và Hứa Tinh Tinh, trên đời này không có chuyện trùng hợp đến thế, nếu không trùng hợp thì đây là sự thật.
Lâm Nhã thấy được ánh mắt phức tạp của Đoàn Vũ Thanh, lòng cô ta hơi chua xót, Hứa Tinh Tinh là một người đặc biệt với y sao? Vậy… còn cô ta thì sao? Có nhận được địa vị đặc biệt nào tɾong lòng y hay không?
Tiếc là mỗi người một suy nghĩ, bọn họ nói chuyện như ông nói gà bà nói vịt, trái lại, hai người được bọn họ nhắc tới lại đang hôn nhaụ
Sau cánh cửa, Lý Doãn Thành ngại tư thế vào từ phía sau khó làm nên hai tay anh nắm lấy e0 Hứa Tinh Tinh, rút cả cây ra rồi quay người cô lại, ôm cô lên rồi từ từ đi vào. Lần này Hứa Tinh Tinh lộ ra dưới ánh đèn, anh có thể thấy được vũ khí sung huyết tím đen của mình đang từ từ biến mất tɾong cái miệng nhỏ đỏ hồng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận