Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Dung Cẩn cảm nhận được hơi thở nóng bỏng của Phó Vân phả lên da thịt, từng nụ hôn nhẹ nhàng nhưng đầy chiếm hữu lan tỏa từ cổ xuống vai. Cô cố gắng đẩy anh ra, nhưng đôi tay chỉ có thể vô lực bám víu vào lưng anh, như thể cơ thể đang phản bội lại lý trí. “Phó Vân… dừng lại… chúng ta không thể…” Giọng cô run rẩy, mang theo chút cầu xin, nhưng sâu thẳm trong lòng, một cơn sóng lạ lẫm đang dâng trào, khiến cô không thể phủ nhận sự rung động mà anh mang lại.
Phó Vân không dừng lại. Anh ngẩng đầu, đôi mắt đen láy khóa chặt lấy cô, ánh nhìn chứa đầy dục vọng xen lẫn sự dịu dàng hiếm hoi. “Tại sao không? Em đang run rẩy dưới tay anh, Dung Cẩn. Đừng cố gắng kháng cự nữa.” Tay anh lướt nhẹ qua eo cô, siết chặt hơn, kéo cô sát vào người mình. Cảm giác da thịt chạm nhau khiến Dung Cẩn hít thở không thông, trái tim đập loạn xạ như muốn nhảy ra khỏi lồng ngực. Cô biết rõ, đây không chỉ là phản ứng sinh lý – nó là thứ gì đó sâu sắc hơn, thứ mà cô chưa từng trải qua ở thế giới cũ.
Trong đầu Dung Cẩn, hàng loạt suy nghĩ hỗn loạn ùa về. Cô là người xuyên sách, không phải nữ phụ ác độc thật sự. Phó Vân là nam chính, người sẽ hắc hóa và trả thù tàn nhẫn nếu bị đẩy đến bước đường cùng. Nhưng giờ đây, anh không còn là thiếu niên lạnh lùng bị cô (hay đúng hơn là nguyên thân) hành hạ nữa. Anh đã thay đổi, và cô cũng vậy. “Anh… anh không hiểu đâu,” cô thì thầm, cố gắng lấy lại bình tĩnh. “Em không thuộc về thế giới này. Một ngày nào đó, em sẽ phải quay về. Chúng ta… chỉ là sai lầm.”
Phó Vân khựng lại một giây, nhưng rồi anh cười khẩy, nụ cười mang theo chút chua xót. “Sai lầm? Em nghĩ anh không nhận ra sao? Em khác hẳn Dung Cẩn trước kia. Em dịu dàng hơn, thông minh hơn, và… khiến anh không thể rời mắt.” Anh cúi xuống, hôn nhẹ lên môi cô, không phải kiểu hôn cuồng nhiệt mà là sự vuốt ve nhẹ nhàng, như đang thử thách giới hạn của cô. Dung Cẩn muốn đẩy anh ra, nhưng cơ thể lại vô thức đáp lại, môi cô hé mở, để anh xâm nhập sâu hơn. Nụ hôn kéo dài, ngọt ngào xen lẫn đắng chát, khiến cô quên mất cả thời gian.
Khi anh buông ra, cả hai đều thở dốc. Phó Vân vuốt ve má cô, giọng khàn khàn: “Em sợ anh hắc hóa? Sợ anh sẽ trả thù như trong cuốn sách đó? Nhưng em đã thay đổi mọi thứ rồi, Dung Cẩn. Anh không còn hận em nữa. Anh… muốn em.” Lời thú nhận bất ngờ khiến Dung Cẩn sững sờ. Cô nhìn vào mắt anh, thấy ở đó không chỉ là dục vọng mà còn là sự chân thành, sự khao khát được bảo vệ. Lần đầu tiên, cô nhận ra rằng nam chính trong truyện không phải là kẻ vô tình – anh chỉ là nạn nhân của số phận, và giờ đây, cô đang trở thành điểm tựa của anh.
Nhưng lý trí vẫn gào thét. “Em không thể yêu anh. Em có gia đình ở thế giới kia. Anh cũng sẽ có nữ chính của riêng mình…” Cô cố gắng ngồi dậy, nhưng Phó Vân giữ chặt cô lại, lật người đè lên, đôi mắt anh tối sầm. “Nữ chính? Anh không cần ai khác ngoài em. Đừng dùng lý do đó để trốn tránh.” Anh hôn xuống cổ cô lần nữa, lần này mạnh mẽ hơn, để lại những dấu đỏ tím như dấu ấn sở hữu. Dung Cẩn rên khẽ, cơ thể nóng ran, nhưng trái tim cô đang giằng xé. Cô không muốn thừa nhận, nhưng nhịp tim đập mãnh liệt kia đang cảnh báo: Cô đã bắt đầu rung động vì anh.
Cảnh thân mật kéo dài, Phó Vân kiên nhẫn khám phá từng đường nét trên cơ thể cô, khiến cô không thể kháng cự. Dung Cẩn cắn môi, cố gắng kiềm nén những tiếng rên, nhưng cuối cùng, cô buông thả, ôm lấy anh chặt hơn. “Phó Vân… em sợ…” Cô thì thầm trong lúc anh đang mút mát da thịt cô. Anh dừng lại, nhìn cô dịu dàng: “Đừng sợ. Anh sẽ không để em đi đâu cả.”
Khi cả hai chìm đắm trong khoái cảm, Dung Cẩn nhận ra rằng, dù có quay về thế giới cũ hay không, khoảnh khắc này đã thay đổi mọi thứ. Cô không còn là người ngoài cuộc nữa – cô đã trở thành một phần của câu chuyện, và Phó Vân chính là trung tâm của nó. Nhưng liệu tình cảm này có đủ mạnh để chống lại số phận? Cô không biết, nhưng lúc này, cô chỉ muốn ôm anh chặt hơn.
Ánh trăng ngoài cửa sổ chiếu vào, chứng kiến hai thân thể quấn quýt, và Dung Cẩn thầm nghĩ: Có lẽ, đây chính là lý do cô xuyên đến đây – để cứu rỗi anh, và cứu rỗi chính mình.

Bình luận (0)

Để lại bình luận