Chương 41

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 41

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Sự trở về
Sáng hôm ấy, Thư Tâm tỉnh dậy khi trời còn mờ sương. Không khí trong căn phòng xa lạ vẫn còn đặc quánh mùi hương của Lăng Thiệu – một thứ mùi nam tính, mạnh mẽ, vừa an toàn lại vừa nguy hiểm. Nó quấn quýt trên da thịt cô, trong từng thớ vải của bộ chăn gối đắt tiền.
Cô đã không ngủ.
Cả đêm, cô nằm lắng nghe nhịp thở đều đều của người đàn ông bên cạnh, cảm nhận sức nặng của cánh tay anh vắt qua eo mình, một sức nặng vừa khiến cô thấy được che chở, vừa như một sợi xích vô hình. Lý trí và bản năng trong cô giằng xé. Cô biết mình không thể thuộc về nơi này, cũng như không thể quay lại chốn cũ.
Cô nhẹ nhàng, gần như nín thở, gỡ tay anh ra. Anh cựa mình, nhưng không tỉnh.
Thư Tâm không nhìn lại. Cô lặng lẽ mặc quần áo, thu dọn chiếc va li nhỏ, động tác dứt khoát như thể đang rũ bỏ một lớp da cũ. Cô không để lại lời nhắn, cũng không nán lại dù chỉ một giây.
Ra khỏi khu căn hộ cao cấp, hít một hơi thật sâu không khí ban mai còn se lạnh, cô mới nhận ra mình đang run rẩy. Cô không gọi Lý Đức Hải, cũng không nhắn tin cho Tống Văn. Cô chỉ gửi cho Lăng Thiệu một tin nhắn duy nhất, vỏn vẹn hai chữ: “Em đi.”
Sau đó, cô tắt điện thoại.
Tại nhà ga, cô không chút đắn đo mà mua một tấm vé tàu khoang hạng nhất. Đây là lần đầu tiên trong đời cô chi tiêu phóng khoáng đến vậy cho bản thân.
Chiếc ghế bọc nhung êm ái, không gian yên tĩnh, toa tàu lướt đi nhẹ như ru. Khung cảnh ngoài cửa sổ nhoè đi, giống như cuộc đời 5 năm qua của cô. Cô đã từng nghĩ, sự an phận là đức hạnh. Nhưng giờ cô hiểu, sự an phận của cô chỉ là một hình thức khác của sự hèn nhát. Lăng Thiệu, dù đúng hay sai, đã dạy cho cô biết thế nào là “muốn”, là “dám”.
Trở về thị trấn nhỏ, việc đầu tiên Thư Tâm làm là đến chỗ làm cũ. Nơi văn phòng chật hẹp, ngột ngạt với mùi giấy tờ và mực in.
“Em xin nghỉ việc,” cô nói với người quản lý, giọng bình thản.
Mọi người sững sờ. Cô Thư Tâm hiền lành, an phận, chưa bao giờ to tiếng, hôm nay lại khác quá. Vẫn là khuôn mặt đó, nhưng ánh mắt đã không còn sự nhẫn nhịn.
Cô dọn dẹp bàn làm việc, những món đồ trang trí nhỏ xinh, những chiếc ly cô chắt chiu mua được, cô đem tặng lại hết cho đồng nghiệp.
“Chị Tâm, chị trúng số hay sao mà ‘chơi lớn’ vậy?” một cô bé tò mò hỏi.
Thư Tâm chỉ cười, một nụ cười nhẹ bẫng: “Chị chỉ là không cần chúng nữa.”
Cô rời đi, để lại sau lưng những ánh nhìn ngơ ngác. Cô đang lột xác.
Điểm đến cuối cùng là bệnh viện.
Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc thẳng vào mũi cô ngay khi cô bước qua cánh cửa. Mùi hương này, đã từng là nỗi ám ảnh, là sự quen thuộc đến mệt mỏi của cô. Nó đối lập một trời một vực với mùi nước hoa đắt tiền, mùi rượu vang, và mùi mồ hôi nam tính của Lăng Thiệu.
Thực tại tàn nhẫn kéo cô về.
Cô đứng ở hành lang, nhìn thấy Lý Đức Hải đang gục đầu ngủ gật bên giường bệnh của mẹ. Người đàn ông mới ngoài ba mươi mà tóc đã lốm đốm bạc, khuôn mặt hốc hác, trũng sâu vì mệt mỏi.
Nhìn anh ta, cô không còn thấy thương, cũng không còn thấy giận.
Cô chỉ thấy, một vực thẳm vừa mở ra ngay dưới chân họ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận