Chương 410

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 410

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

Vì sao không muốn đi đã rất rõ ràng, trong lòng Đường Noãn nổi lên ngọt ngào, cọ cọ bả vai anh nói: “Lâu lắm sao?”
“Đại khái khoảng nửa tháng.”
Diệp Thù Yến nói: “Nếu tái cấu trúc cơ cấu, phần ở nước ngoài cũng phải chia, điều chỉnh nhân sự tương đối lớn, anh phải tự mình đi qua quản lý.”
Nửa tháng, chả trách anh lại oán giận trợ lý Văn lớn như vậy, Đường Noãn cũng không nỡ. Buổi tối sau khi làm việc xong trực tiếp đi lên tầng 20. Nhưng Diệp Thù Yến lại khắc chế ngoài dự đoán, chỉ đơn thuần hôn ôm, Đường Noãn rõ ràng cũng cảm giác được anh không nhịn được nữa.
Kết quả cuối cùng anh kéo cô dậy từ trên ghế sa lon, đẩy cô về nhà: “Được rồi, hôm nay dừng lại ở đây, ngày mai lại gặp.”
Đường Noãn…
Có cặn bã như vậy sao? Diệp Thù Yến che đôi mắt ướt át của cô, tránh tra tấn bản thân, tự mình đưa cô ra ngoài, giải thích: “Sáng mai anh phải đi, không muốn sau khi em tỉnh lại một mình.”
Sau lần đầu tiên, tỉnh lại chỉ có một mình mình lớn khái rất khó chịu… Trong lòng Đường Noãn có chút ngọt ngào, kéo tay anh đặt lên môi hôn một cái.
Diệp Thù Yến trái lại để cô tùy ý, chỉ rũ mắt nhìn cô: “Quyến rũ anh?”
Đường Noãn liếm liếm môi, sau đó kéo cổ áo xuống lộ ra nửa bả vai. Hôm nay cô mặc một chiếc áo len rộng thùng thình, trái lại rất thuận tiện, sau đó mị hoặc tựa vào khung cửa, ném mị nhãn với anh, nũng nịu nói: “Anh nói gì vậy?”
Yết hầu của Diệp Thù Yến lên xuống, híp mắt nguy hiểm nói: “Để anh suy nghĩ một chút, thật ra ngày mai có thể đóng gói em mang lên máy bay.”
Nói xong liền đưa tay nắm lấy cô. Đường Noãn sợ hãi kinh ngạc hô một tiếng, nhảy dựng lên chạy biến như một con thỏ, vào thang máy lại đắc ý làm mặt quỷ với anh.
Diệp Thù Yến nhìn cô cười. Trở lại phòng trước tiên tắm nước lạnh, đi ra cầm điện thoại di động lên quả nhiên đã nhìn thấy Đường Noãn gửi tin nhắn đi tắm, trong hai mươi phút không có cách nào nghe điện thoại.
Diệp Thù Yến cười cười, trả lời tin nhắn cho cô.
Sau đó lại nhớ tới thói quen cô không bao giờ gọi điện thoại cho người khác, nhưng mình lại không có không nhận điện thoại của người khác.
Chờ Đường Noãn tắm rửa xong đi ra, Diệp Thù Yến call video qua trực tiếp hỏi chuyện này.
Đầu tiên Đường Noãn hơi sửng sốt một chút: Anh không đề cập đến cô cũng sắp quên mất, nhiều năm như vậy hình như đã hoàn toàn trở thành thói quen.
“Thật ra cũng không phải chuyện lớn gì cả.”
Không biết có phải ở với người nhà Đường Kim Hâm đã lâu rồi hay không, bây giờ khi nhắc tới chuyện này cô hình như cảm thấy cũng không có gì to tát cả: “Chỉ là năm lớp ba, anh biết đấy, mỗi năm trường chúng ta đều có hoạt động biểu diễn văn nghệ vào cuối kỳ.”
Trường trung học Thánh Đức là trường quý tộc nhất trong các trường trung học cơ sở, học sinh không giàu thì quý, ngoại trừ một số ít học sinh giỏi thi lớn học trong nước, những người khác lớn đa số đều muốn đi du học, cho nên yêu cầu tố chất tổng hợp càng nhiều hơn, trên cơ bản đều đa tài đa nghệ.

Cho nên, mỗi năm trường có một loạt các hoạt động khuôn viên trường để rèn luyện khả năng tổ chức và trình độ tài năng của học sinh. Năm thứ ba, tiết mục mà lớp bọn họ biểu diễn là vở kịch “Người đẹp ngủ trong rừng”, đương nhiên kịch bản đã được chuyển thể, hình như rất hay, nhưng tình tiết cụ thể Đường Noãn đã quên rồi, chỉ nhớ rõ cô diễn người đẹp Aurora ngủ trong rừng.

Bình luận (0)

Để lại bình luận