Chương 411

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 411

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Thẩm Chước Ngôn Quấy Nhiễu Mộng Đẹp
Anh ta liếm môi, ngửa đầu thở dốc: “Ồ, ngai vàng.”
Vi Sinh Lẫm mài mài cổ tay bị cà vạt trói lại, những hạt mồ hôi lớn lăn xuống quai hàm, toàn bộ luồng nhiệt đều hội tụ về một bộ phận nào đó trên cơ thể!
Hơi thở của anh nghẹn lại.
Anh ta…
Anh ta kinh ngạc rũ mắt xuống, quay lưng về phía Kiều Sở Sở mà không nói lời nào.
Kiều Sở Sở cảm thấy anh ta có gì đó không ổn, thả tay cầm súng xuống: “Chú khó chịu chỗ nào à?”
Cô muốn cởi cà vạt cho anh ta: “Tôi đã nói với chú từ trước là đừng đùa rồi, chú lại còn đùa giỡn say mê đến vậy.”
Vi Sinh Lẫm đột nhiên tránh né bàn tay đang cởi cà vạt của cô: “Không sao đâu, chỉ là tôi đang bị kẹt lời thoại mà thôi, đừng cởi cà vạt ra.”
Kiều Sở Sở sửng sốt: “Thật sao? Giọng chú rất khàn, có phải là thiếu oxy không?”
Mặt Vi Sinh Lẫm đỏ bừng, quay lưng về phía cô nói: “Không cần, tôi còn có thể chơi.”
Khóe miệng Kiều Sở Sở giật giật: “… Tôi hiểu rồi, chú chưa từng chơi trò chơi gia đình, cái trò này lúc còn nhỏ tôi đã chơi chán rồi.”
Vi Sinh Lẫm: “…”
Anh ta không lên tiếng, yết hầu chuyển động lên xuống, anh ta từ từ nhận ra.
Cảm giác này quá kỳ dị.
Cơ thể tê tê dại dại cứ như bị điện giật.
Anh ta từ từ suy nghĩ lời thoại: “Tôi đã làm nhiều năm rồi, không thể đưa thứ mà tôi đã vất vả nỗ lực cực khổ mới có cho cô được, trừ phi cô…”
Chiếc tủ đột nhiên bị người ta mở ra!
Thẩm Chước Ngôn lo lắng nhìn Kiều Sở Sở, không thèm nhìn Vi Sinh Lẫm, bế cô lên bỏ chạy!
Kiều Sở Sở vội vàng ném súng cho Vi Sinh Lẫm: “Không đùa nữa, tôi phải tiếp tục làm người mẫu dở sống dở chết đây.”
Vi Sinh Lẫm: “?”
Anh ta vẫn giữ nguyên tư thế quỳ trong tủ, nhìn Kiều Sở Sở biến mất khỏi tầm mắt.
Giống như bị dội một gáo nước lạnh vào đầu, cả người đều chết lặng.
Thẩm Chước Ngôn tới cứu người rồi hả?
Vào thời điểm quan trọng như vậy?
Vi Sinh Lẫm giằng cà vạt ra cầm trong tay, cơn giận của anh ta đột nhiên như một ngọn lửa được đổ thêm xăng, trong nháy mắt thiêu đốt toàn thân!
Mẹ nó…
Thẩm Chước Ngôn này…
Mẹ nó!!!!
Thẩm Chước Ngôn thấy đã sắp đến cửa ra!
Chiến thắng ở trong tầm tay!
Anh ta không khỏi hưng phấn: “Cậu thấy chưa?! Tôi sắp thắng rồi, tôi sắp trở thành…”
Nói đến đây, anh ta đột nhiên im bặt.
Anh ta không thể để Kiều Sở Sở biết anh ta đã phát hiện ra cô.
Bởi vì có mặt nạ không thể nhìn ra khuôn mặt được.
Kiều Sở Sở nghe không rõ đoạn cuối, nhưng cô cảm thấy anh ta rất vui vẻ, tò mò hỏi: “Anh thật sự hy vọng có được công việc này đến vậy sao? Là vì tiền lương đúng mức mong đợi của anh sao?”
Bước chân của Thẩm Chước Ngôn dừng lại.
Không.
Là vì người.
Anh ta không trả lời mà hỏi lại: “Nếu cô là cô chủ, cô gặp được vệ sĩ như tôi thì cô có vui không?”
Kiều Sở Sở không chút do dự gật đầu: “Đương nhiên là tôi vui, vì tôi có thể cảm nhận được sự cố gắng và nghiêm túc của anh, anh nghiêm túc với vị trí này nên chắc chắn anh sẽ đạt được kết quả như mong đợi.”
Kiều Sở Sở chỉ vào người mẫu tóc đỏ trong phòng kính trong suốt: “Cô ấy đang nhìn kìa, nhất định cô ấy sẽ chọn anh.”
Tim Thẩm Chước Ngôn đập loạn mấy nhịp, khóe miệng hơi nhếch lên.
“Tôi biết.” Anh ta mỉm cười: “Tôi rất mong chờ.”
Kiều Sở Sở cũng yên tâm, nhìn về phía lối ra: “Sắp ra tới rồi.”
Vi Sinh Lẫm đột nhiên vượt lên trước mặt bọn họ, nổ súng: “Ai cho cậu làm lỡ chuyện tốt của tôi!!”
Thẩm Chước Ngôn vác Kiều Sở Sở trốn ở sau công sự!
Kiều Sở Sở suýt bay ra khỏi vai anh ta, kinh ngạc kêu to: “Vi Sinh Lẫm, anh làm gì vậy?! Anh điên rồi à?!”
Vi Sinh Lẫm không trả lời.
Anh ta đang đứng trước đường giao nhau, trên tay cầm một khẩu súng bắn sơn, nhìn chằm chằm vào công sự, giọng điệu đầy u oán: “Thẩm Chước Ngôn, cậu làm việc gì cũng không để ý hoàn cảnh đúng không?”
Thẩm Chước Ngôn cau mày, không hiểu anh ta bị sao vậy.
Anh ta luôn làm rất tốt việc tìm kiếm Kiều Sở Sở, bảo vệ cô, không để cô bị thương.
Anh ta đã làm gì sai?
Kiều Sở Sở cũng cảm thấy ấm ức thay Thẩm Chước Ngôn.
Cô thò đầu ra khỏi công sự: “Chú cái người này không phải là đang vu oan người khác à? Người ta không làm gì sai cả! Chú nghiện đóng vai phản diện à?”
Vi Sinh Lẫm rũ mắt, nhìn cái đầu nhỏ đang thò ra của cô.

Bình luận (0)

Để lại bình luận