Chương 412

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 412

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Chơi Thêm Một Lát Nữa Đi, Cô Bùi
Kiều Sở Sở đeo mặt nạ trắng, không thể nhìn thấy khuôn mặt của cô.
Nhưng anh ta không đeo.
Tất nhiên Kiều Sở Sở có thể quan sát thật kỹ nét mặt của anh ta.
Người trong gia tộc Vi Sinh đều có một ngoại hình trẻ tuổi đặc biệt, Vi Sinh Lẫm cũng không ngoại lệ.
Anh ta là lão nhị trong gia tộc, vẻ ngoài rất giống Vi Sinh Văn Trạm.
Vi Sinh Văn Trạm giống như ma cà rồng quý tộc không nhiễm bụi trần.
Anh ta có hơi người hơn Vi Sinh Văn Trạm một chút, giống như một nửa yêu quái, điểm khác so với anh trai là mắt của anh ta to hơn, càng đa tình hơn, ấn đường cũng nhẹ nhàng hơn.
Mặc dù cơ mặt của anh ta khiến anh ta trông dịu dàng hơn anh trai mình, nhưng khí thế của anh ta lại rất nổi bật, giống như một con dao lớn phủ đầy sương máu, lúc tức giận càng khiến người ta không muốn đến gần.
Anh ta đưa mắt xuống nhìn chằm chằm vào mặt nạ của Kiều Sở Sở, con ngươi đen láy xoáy lên dục vọng cuồn cuộn.
Kiều Sở Sở rụt cổ một cái, vội vàng trốn đi, ôm lấy mình hoài nghi nhân sinh.
Sao cứ có cảm giác ngứa ngáy thế?
Vi Sinh Lẫm nặng nề nói: “Thẩm Chước Ngôn, cậu cắt đứt niềm vui của tôi.”
Kiều Sở Sở nhìn về phía Thẩm Chước Ngôn đang đề phòng: “? Cậu là Thẩm Chước Ngôn à?”
[Mà cái tên Vi Sinh Lẫm này lấy đâu ra niềm vui vậy?!]
Thẩm Chước Ngôn không nói gì, chỉ dỏng tai lên nghe.
Vi Sinh Lẫm ấn tai nghe Bluetooth: “Đưa đám vô dụng kia ra ngoài đi, dọn dẹp trong khu vực này chỉ còn lại ba người chúng tôi thôi.”
Anh ta nhìn về phía góc tường, trầm giọng nói: “Tôi muốn đánh riêng với cậu ta.”
Người bên kia tai nghe Bluetooth vô cùng khiếp sợ: “Nhưng như vậy không đủ an toàn!”
Vi Sinh Lẫm: “Đừng nói nhảm nữa! Mau dẫn ra!”
Cấp dưới biến sắc, lần lượt ra ngoài.
Vi Sinh Lẫm lại nhấc điện thoại lên, tắt hệ thống camera ở đây.
Căn phòng kính trong suốt dần dần hạ rèm che xuống.
Trong khu vực này được dọn dẹp sạch, chỉ còn lại ba người bọn họ.
Khóe môi Vi Sinh Lẫm từ từ nhếch lên: “Thẩm Chước Ngôn, nếu tôi cướp được Kiều Sở Sở từ trên người cậu mà cậu không cướp về được, coi như là cậu thua. Nếu cậu thua rồi thì không thể trở thành vệ sĩ của cô ấy, thế nào? “
Thẩm Chước Ngôn sầm mặt nhìn Kiều Sở Sở: “Vừa rồi hai người làm gì?”
Vẻ mặt Kiều Sở Sở vẻ ngơ ngác: “Anh ta cố ý làm trò diễn kịch, tôi phối hợp với anh ta thôi.”
Giọng nói của Thẩm Chước Ngôn càng trầm hơn: “Hai người chơi trò gì?”
Cô chậm rãi nhớ lại: “Tôi cầm súng chĩa vào anh ta, còn dùng cà vạt trói tay anh ta.”
“Cà vạt?” Thẩm Chước Ngôn hơi cao giọng, khó chịu nói: “Chẳng lẽ cậu không biết dùng cà vạt trói tay là có ý gì sao?!”
Kiều Sở Sở cau mày: “Lúc đó tôi rất tức giận, sợi dây duy nhất trên người anh ta là cà vạt, tôi thuận tay thì dùng thôi.”
[Dù sao mình cũng có kỹ năng bí mật mà, mình không chỉ có thể dùng cà vạt trói tay mà thậm chí còn có thể dùng cà vạt siết chết anh ta nữa.]
Vi Sinh Lẫm nheo mắt, liếm liếm khóe miệng.
Tốt quá…
Anh ta vui vẻ ngân nga một giai điệu, từ từ đi về phía bọn họ: “Kiều Sở Sở, tôi đến bắt cô đây.”
Kiều Sở Sở biến sắc, còi báo động trong lòng kêu vang: [Bà mẹ nó! Không phải là mình đã kích hoạt thuộc tính kỳ quái nào đó trên người anh ta rồi chứ?!]
[Dù sao năm sáu người trong gia tộc Vi Sinh đều là kẻ biến thái!]
[Vừa rồi Vi Sinh Hoài Lăng còn hôn mình nữa!]
Thẩm Chước Ngôn nheo mắt: “Cái gì?!”
Vi Sinh Lẫm: “Cô nói cái gì?!”
Hai người bọn họ đột nhiên chắn ngang trước mặt cô, ngạc nhiên nhìn cô.
Kiều Sở Sở bối rối: “Tôi nói gì à?”
Hai người nhìn nhau rồi đột nhiên đưa tay ra tóm lấy cô!
Kiều Sở Sở sợ hãi tới mức nhảy dựng lên, bỏ chạy!
Vi Sinh Lẫm và Thẩm Chước Ngôn sải bước chân dài bắt đầu đuổi theo: “Đừng chạy!”
Kiều Sở Sở: “Ai không chạy thì người đó là kẻ ngốc!!”
Cô nhanh nhẹn băng qua chướng ngại vật vượt mê cung, biến mất trước mặt hai người bọn họ!
Thẩm Chước Ngôn quyết đoán lựa chọn đường vòng tìm cô.
Vi Sinh Lẫm không chút do dự đi theo Kiều Sở Sở giẫm lên cái rương nhảy xuống!
Kiều Sở Sở vịn tay vào tường, quanh co vòng vèo chạy về phía cửa ra.
[Có lẽ phía lối ra đã bị chặn rồi, mình phải tìm lối vào!]
Nhưng cô quay người lại, đi vào ngõ cụt.
Kiều Sở Sở cắn răng: “Đồ ngu nào thiết kế nơi này thành mê cung vậy!”

Bình luận (0)

Để lại bình luận