Chương 413

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 413

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Là Đồ Ngu Tôi Đây
“Là đồ ngu tôi đây.” Giọng nói của Vi Sinh Lẫm từ phía sau vang lên: “Không thể không nói, bằng cách này tôi có thể bắt cô chuẩn hơn.”
Cô giật mình quay lại.
Vi Sinh Lẫm đứng ở đường giao nhau, từ từ rút chiếc cà vạt đen trong túi ra.
Năm ngón tay trắng nõn thon dài quấn quanh chiếc cà vạt, giống như một tên cuồng chịu M bị quấn lên từng vòng dây leo, thoạt nhìn rất mê người.
Mặt mày Vi Sinh Lẫm nhuộm ý cười, vươn tay ra dụ dỗ cô: “Cô Kiều, lại đây.”
Kiều Sở Sở rùng mình, không hiểu sao cảm thấy có chút lạnh lẽo.
Có thể là bị anh ta làm buồn nôn rồi.
Cô thật lòng thật dạ nói: “Vi Sinh Lẫm, mỗi người đều có những đam mê nhỏ. Tôi hiểu chú mà, trước kia tôi cũng là kẻ biến thái, nhưng bây giờ tôi đã thay đổi, không kiêu không ngạo, chú xem bây giờ tóc tôi vô cùng nhiều này!”
Nụ cười của Vi Sinh Lẫm co lại: “Ý cô là đầu tôi ít tóc?”
Cô trịnh trọng gật đầu: “Chú không cảm thấy hai bên tóc chú xa như Địa Trung Hải sao?”
Vi Sinh Lẫm đột nhiên thay đổi sắc mặt, cầm điện thoại lên soi bản thân: “Không thể nào, tôi không bị rụng tóc, hơn nữa nhà tôi cũng không di truyền gen rụng tóc.”
Hai mắt Kiều Sở Sở sáng lên, trèo tường muốn chạy!
[Cơ hội tốt!]
Vi Sinh Lẫm: “?!”
Lại còn lấy cớ rụng tóc này để lừa anh ta!
Anh ta ôm lấy chân cô, kéo xuống dưới một cái!
Cảm giác mất trọng lượng khiến cô hét lên: “A!”
Cô an toàn rơi vào trong ngực Vi Sinh Lẫm, hồn phách như còn đang bay trên trời, đối diện với vẻ mặt đắc thắng của Vi Sinh Lẫm.
Anh ta dễ dàng ôm cô, trở tay nhét cô vào trong tủ quần áo!
Vẻ mặt cô thay đổi, bất mãn giãy giụa: “Buông ra!”
Vi Sinh Lẫm đè cổ chân cô lại, không nhanh không chậm dỗ dành cô: “Chơi thêm một lúc nữa đi, cô Kiều.”
Kiều Sở Sở: “??? Anh cho rằng tôi là đồ ngốc à? Ban đầu tôi nghĩ anh chỉ muốn chơi trò chơi gia đình với tôi thôi, bây giờ tôi mới thấy anh chỉ đơn thuần muốn chơi sướng thôi! Sở thích của anh quá đặc biệt!!!”
Hơi thở của Vi Sinh Lẫm khựng lại, bị cô mắng cũng không tức giận, trong mắt đầy ý cười hưng phấn: “Tôi nào có sướng.”
Anh ta cúi người sát gần cô, giọng nói buông thả nhẹ nhàng, dường như muốn hôn lên má cô: “Tôi thực sự không có.”
Kiều Sở Sở đột nhiên dựng tóc gáy, cô đạp một cái vào bả vai anh ta: “Cút đi đồ biến thái!!”
Vi Sinh Lẫm bị đạp kêu rên một tiếng: “A!”
Cô chạy đi thật nhanh!!
[Trông giống hình người đấy nhưng thì ra lại là một kẻ biến thái cuồng M! Không ngờ gia tộc Vi Sinh lại có thể sinh ra một kẻ cuồng M! Mình còn tưởng tất cả đều là cuồng S nữa!]
Vi Sinh Lẫm nhìn dấu chân trên vai anh ta, cười vui vẻ: “Cô Kiều, cô nói như vậy có biết là tôi đau lòng lắm không, tôi thật sự không phải biến thái, tôi chỉ đơn thuần thích tìm thú vui mà thôi. Trước kia không ai dám mắng tôi, cô là người ngoài đầu tiên ngoại trừ người nhà của tôi, tôi chỉ cảm thấy rất mới mẻ mà thôi.”
Mặt Kiều Sở Sở đỏ bừng, quay đầu lại nhìn về phía anh ta.
Vi Sinh Lẫm thấy cô kinh hoảng như vậy, che mắt như xoa dịu: “Như vậy đi, tôi không nhìn cô, tôi đếm đến năm mươi, cô chạy thật nhanh rồi tôi đi tìm cô được không?”
Khóe miệng anh ta nhếch lên, kéo dài giọng ra: “Một!”
“Hai!”
“Ba!”
Kiều Sở Sở rùng mình một cái, cảm giác vừa nóng vừa lạnh, toàn thân choáng váng.
Cô có gì đó không ổn lắm.
Có lẽ là do hôm nay phải ở trong trạng thái chịu áp lực cao cả ngày.
Dù sao thì chuyện cứu được Bùi Du Xuyên trên thuyền, hố Hạ Tuyết Thuần, lại bị bắt cóc cùng Quý Yến Xuyên, cãi nhau với Vi Sinh Hoài Lăng, và bây giờ chơi trò đuổi bắt mê cung với bọn họ đều xảy ra trong cùng một ngày!
Mới mấy giờ, cô cứ như đã chia ra thành một năm mà dùng!
Cô mệt quá rồi…
Kiều Sở Sở loạng choạng hai bước, dựa vào tường thở hổn hển, cảm thấy cơ thể mềm nhũn nhẹ như giẫm trên bông, nhưng đầu lại có cảm giác tách rời mạnh mẽ khỏi cơ thể nhẹ bẫng.
Giống như độ trễ khi hình và tiếng trong đoạn phim không đồng bộ.
Giọng nói âm trầm của Vi Sinh Lẫm vang lên bên tai cô: “Tìm được cô rồi.”
Toàn thân cô nổi da gà, hoảng sợ quay người lại…
Thẩm Chước Ngôn bế cô lên rời đi!!
Sắc mặt Vi Sinh Lẫm thay đổi: “Thẩm Chước Ngôn, lại là cậu!!”
Thẩm Chước Ngôn lao nhanh đi như nổi gió, đẩy Kiều Sở Sở vào một góc, tháo mặt nạ xuống.

Bình luận (0)

Để lại bình luận