Chương 413

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 413

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

412 Giang Đình cứu vãn 3
Giang Đình lại quay người túm lấy cổ tay cô, giọng nói có phần đắng chát “Em tẩy nốt ruồi đi rồi hả?”
Không có nhắc đến từ lại, xem ra là không nghe thấy.
Lâm Chi Nam ngẩng đầu, đối diện với gương mặt kéo căng của anh ta, đáp “Đúng thế.”
Sau khi nói xong thì dự định tránh thoát, Giang Đình lại không thả.
“Không cần thiết như thế, đó là một phần thân thể của em, không liên quan đến người khác.”
Anh ta đột nhiên nắm chặt tay, giống như đang ẩn nhẫn, giống như anh ta mới chính là chủ nhân của nốt ruồi này.
“Đó là tự do của em, em muốn tẩy thì tẩy, liên quan gì đến anh?” Lâm Chi Nam cũng không kiên nhẫn, vài câu đã bật lại.
Không cần cố gắng nịnh nọt, gương mặt nhỏ nhắn của cô lạnh lùng, vẻ ghét bỏ vô cùng rõ ràng.
Giang Đình nhìn trong mắt, lại cảm thấy trong trái tim trống rỗng kia giống như được lấp đầy, theo đó là cảm giác chua xót tột đỉnh.
Cầm lấy cổ tay non mịn kia, anh ta đột nhiên không muốn buông ra.
“Đồ của em còn ở trong biệt thự.” Ánh mắt Giang Đình nhìn lên gương mặt cô.
“Tối nay em cùng anh trở về lấy.”
Lấy cái quỷ
Lâm Chi Nam “Em không cần nữa, anh vứt đi.”
Cô giãy dụa muốn đi, Giang Đình lại nắm chặt cổ tay cô nhẹ nhàng kéo đến, kéo người đến trước mặt cô, hỏi “Búp bê nhung cũng vứt?”
“Không cần ”
“Sổ ghi chép của em và…”
“Không cần…”
“Còn có bức tượng đất nhỏ…”
“Không cần, không cần, không cần…”
Cô liên tiếp nói mấy câu kháng nghị, Giang Đình lại không buồn, nói tiếp “Dù sao một rương đồ của em cũng phải mang đi, anh cũng không cần đến.”
Lâm Chi Nam đột nhiên nhìn anh ta, ánh mắt người đàn ông rất sâu, trong đó có loại cảm xúc nóng rực, giống như muốn hút cô vào.
Cô đột nhiên nhớ lại trong rương đồ kia đựng những thứ gì.
Mấy tháng trước Lâm Chi Nam chẳng biết xấu hổ ở trên mạng đặt mua một đống lớn đồ dùng tình thú, cái gì mà trang phục nữ hầu, quần áo học sinh, thủy thủ, hoặc là động vật play… Nói muốn mặc không giống nhau cho anh ta nhìn.
Khi đó Giang Đình vừa tan tầm trở về, cầm lên một chiếc quần lót chỉ bằng ngón tay nhìn cô, cười như không cười, ý tứ sâu xa.
Tối đó cô bị lật qua lật lại như bánh rán, côn thịt to đen cắm vào trong tiểu huyệt phấn hồng.
Nghĩ đến, trên mặt Lâm Chi Nam đột nhiên không được tự nhiên, chỉ đành phải giả bộ như không có gì.
“Em cũng không dùng nữa, anh vứt hết đi.”
Không thể cùng người đàn ông này có quá nhiều dây dưa, cô tách tay anh ra “Tìm công ty dọn dẹp chỉ là chuyện vài phút, cũng giúp anh bớt việc.”
Giang Đình cắn răng trực tiếp đi lên mấy bước, vây người trên vách tường.

Bình luận (0)

Để lại bình luận