Chương 414

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 414

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Tôi Đã Là Vệ Sĩ Của Cô Kiều, Xin Hãy Để Tôi Đi Cùng Cô Ấy
Khuôn mặt anh tuấn lạnh lùng trong trẻo của anh ta lộ ra ngoài, mái tóc rối bù cũng không ảnh hưởng đến khuôn mặt anh ta.
Ánh mắt anh ta vừa căng thẳng vừa chăm chú: “Cậu thích Vi Sinh Lẫm sao? Hai người chênh lệch tuổi tác lớn như vậy, cho dù trông anh ta trẻ tuổi thì cậu cũng không thể ở cùng với anh ta được!”
Kiều Sở Sở yếu ớt nhìn anh ta: “Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi thích Vi Sinh Lẫm?”
“Vậy em trai anh ta thì sao??” Thẩm Chước Ngôn cau chặt mày nắm lấy cổ tay cô, giọng điệu đầy vội vàng: “Chính là Vi Sinh Hoài Lăng, cậu có thích không?”
Kiều Sở Sở: “…”
[Con mắt nào của cậu ấy nhìn thấy mình thích Vi Sinh Hoài Lăng? Mình thậm chí còn mắng Vi Sinh Hoài Lăng một trận, nếu không phải cậu ấy khóc lóc cầu xin mình thì mình đã tuyệt giao với cậu ấy rồi.]
[Hơn nữa mình thích ai thì có liên quan gì đến cậu ấy?]
Cô có chút bất lực: “Thẩm Chước Ngôn, tôi không muốn quậy với cậu nữa, hôm nay tôi đã trải qua quá nhiều chuyện rồi, tôi mệt mỏi quá, tôi muốn ngủ.”
Không hiểu vì sao mà xương cốt toàn thân cô đều đau nhức.
Thẩm Chước Ngôn cảm thấy tình trạng của cô có gì đó không đúng: “Cậu không khỏe sao?”
Cô lắc đầu: “Tôi chỉ buồn ngủ thôi, vì bây giờ đã mười một giờ đêm rồi, tôi muốn đi ngủ.”
Kiều Sở Sở nắm cổ tay anh ta, cầu cứu: “Thẩm Chước Ngôn, hai người đừng gây chuyện nữa, tôi là người thuê cậu, cậu đã là vệ sĩ của tôi rồi.”
Thẩm Chước Ngôn giật mình, cảm nhận lòng bàn tay nóng hổi của cô: “Tay cậu nóng quá.”
Kiều Sở Sở không cho là đúng, đẩy anh ta ra, miễn cưỡng gượng dậy tinh thần đi đường: “Chắc là do tôi chạy.”
Vi Sinh Lẫm đột nhiên từ trên trời giáng xuống, cắt ngang tới trước mặt cô, ôm chầm lấy cô: “Bắt được cô rồi!”
Kiều Sở Sở vùi trong lồng ngực anh ta, không cử động.
Vi Sinh Lẫm không ngờ cô sẽ không giãy dụa, vui vẻ nâng mặt cô lên: “Ngoan vậy à, cô…”
Nụ cười của anh ra đột nhiên thay đổi, dùng sức xoa xoa mặt cô: “Sao mặt cô nóng thế?”
Kiều Sở Sở mơ mơ màng màng ngẩng đầu nhìn anh ta: “Tôi chạy nên nóng lên.”
“Không, đây không phải nóng vì chạy.” Nụ cười trên mặt Vi Sinh Lẫm đã biến mất, anh ta cúi xuống kề trán với cô: “Đây hình như là cô bị sốt?”
Sắc mặt Thẩm Chước Ngôn thay đổi, anh ta đẩy Vi Sinh Lẫm ra, cũng áp trán mình vào trán cô: “Cậu bị sốt cao thật rồi!”
Vi Sinh Lẫm gạt anh ta ra, lại kề sát mặt với Kiều Sở Sở, cau mày lo lắng: “Nóng quá.”
Cả người Kiều Sở Sở mơ màng, đưa tay lên sờ trán mình.
Cô ngẩng đầu nhìn bọn họ, đôi mắt ướt nhẹp mờ mịt vô tội: “Tôi bị sốt thật à?”
Hai người bọn họ biến sắc, ngơ ngác nhìn đôi mắt cô, khẽ gật đầu một cái.
Cô đột nhiên cảm thấy rất ấm ức: “Vậy mà hai người còn đùn tới đẩy lui tôi như con lợn rừng!”
Vi Sinh Lẫm và Thẩm Chước Ngôn khẽ giật mình, đi đến quanh cô xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi không biết cô (cậu) bị sốt.”
Thẩm Chước Ngôn cau chặt mày: “Bình thường tôi da dày thịt béo, cũng không dễ dàng phát sốt, cho nên tôi không phát hiện sắc mặt cậu không đúng trước tiên, là lỗi của tôi.”
Vi Sinh Lẫm cúi người nhìn cô: “Từ nhỏ tôi đã không chăm sóc người khác, đều là người khác chăm sóc tôi, thậm chí tôi còn không biết sốt là gì, nếu không phải cảm thấy cô nóng quá, tôi còn không biết là cô bị sốt nữa.”
Kiều Sở Sở: “… Xin hai người im lặng đi, làm phiền để tôi về nhà.”
Thẩm Chước Ngôn: “Tôi đưa cậu về!”
Vi Sinh Lẫm: “Tôi đưa cô về.”
Hai người nhìn nhau, bực bội đồng thanh nói: “Đừng để cậu ta (anh ta) đưa cậu (cô) đi!”
Kiều Sở Sở: “?”
Cô cảm giác như huyết áp của mình động một cái chạy lên đến đỉnh đầu, cô muốn tranh luận một hai câu, đột nhiên hai mắt tối sầm, ngất xỉu.
Hai người đồng thời đỡ cô: “Kiều Sở Sở?!”
Kiều Sở Sở không có phản ứng, cô bị hai người đỡ lên như một cái túi nilon mềm nhũn.
Vi Sinh Lẫm và Thẩm Chước Ngôn cau chặt mày, ngay khi sự lo lắng vừa dâng lên mặt, họ đột nhiên cảm giác bầu không khí có gì đó không đúng.
Cả hai đều ngẩng đầu lên.
Bùi Uyên và những thành viên khác của nhà họ Bùi đứng trước mặt họ, đôi mắt như dao được tẩm thuốc độc.
Mặt Bùi Bất Tiện không biểu cảm nhìn bọn họ, lệ khí còn nhiều hơn cả quỷ: “Cái mê cung chết tiệt này, chỉ tìm ba người thôi mà mẹ nó tìm tốn mười phút.”
Bùi Uyên đi thẳng đến trước mặt bọn họ, thẳng tay cướp Kiều Sở Sở về ôm vào lòng!

Bình luận (0)

Để lại bình luận