Chương 416

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 416

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

415 Ở trong thang lầu thao cô 3
Nhớ đến tối đó đi vào trong biệt thự của Giang Đình, cô ở dưới thân Giang Đình yếu ớt rưng rưng, ủy khúc cầu toàn, anh ta nhớ đến vô số chi tiết lúc cô và Giang Đình ở chung, cô khom người nịnh nọt, nũng nịu, không ngừng chọc ghẹo.
Nhưng ở bên anh ta, rõ ràng cô không như thế.
“Ở trước mặt cậu, cô ấy nhí nha nhí nhảnh, ỷ lại nũng nịu, lúc thích hợp thì làm chút ầm ĩ, không thích hợp sẽ yên tĩnh.”
Lục Nhất Hoài xoay mặt nhìn về phía Giang Đình, nhếch môi, lại không mang theo chút ý cười nào “Cậu có từng nghĩ đến, đấy chỉ là vì nịnh nọt cậu, cho nên cô ấy giả bộ như thế.”
“Cô ấy sợ cậu không cần cô ấy, sợ cậu buồn bực, sợ cậu lãnh đạm.” Lục Nhất Hoài nói tiếp “Một người từ nhỏ không được ai thương yêu, tính cách mẫn cảm, cô nhóc luôn tự mình liếm láp vết thương muốn giả bộ thành dáng vẻ đó có bao nhiêu vất vả, cậu đã từng nghĩ đến hay chưa?”
Ánh đèn chiếu vào trong mắt Lục Nhất Hoài, sáng ngời như pha lê, anh ta chắc chắn nói “Cô ấy thích cậu, nhưng càng sợ cậu hơn.”
Lời này khiến cằm Giang Đình căng ra, ngay cả cánh tay cũng nổi gân xanh.
Sao anh ta lại không hiểu điều này chứ, anh ta đã sớm rõ ràng, lại buông xuôi bỏ mặc, phóng túng. Ngay từ đầu cô từ chỗ thấp bụi bặm chạy đến, vô hình bị chính mình đặt ở địa vị kia.
Anh ta bá đạo đòi lấy, anh ta thờ ơ lạnh nhạt, anh ta chưa từng để ý, chờ đến khi anh ta hoàn toàn tỉnh ngộ quay đầu, cô đã không còn ở đó nữa.
Nhìn thấy gương mặt căng cứng run rẩy của Giang Đình, Lục Nhất Hoài cũng không tiếp tục đâm vào vết thương của anh ta nữa, chỉ nhìn Giang Đình, ánh mắt đen kịt như bóng đêm, lại rất kiên định.
“Có lẽ cô ấy thích tôi không nhiều như cậu, nhưng ít nhất ở chỗ tôi, cô ấy không cần giả bộ. Lâm Chi Nam, cô gái này cũng không nợ cậu cái gì, người nợ cậu là Lục Nhất Hoài, lần sau muốn tìm thì tới tìm tôi.”
Nói xong người đàn ông đã quay người đi đến phòng bao, ánh sáng trên hành lang ở trên người anh ta kéo ra một bóng dáng thật dài, thoáng biến mất.
Chỉ để lại mình Giang Đình đứng đó, âm thanh huyên náo truyền đến, chỉ có mình anh ta cô đơn, lạnh lẽo, từ đầu đến chân.
Anh ta nhìn ra ánh đèn neon bên ngoài cửa sổ, đèn đuốc sáng trưng.
Không biết vì sao, nhìn một lúc lại nhớ đến tối hôm ở tòa nhà 63 tầng, trong lúc anh ta đang nghĩ ngợi, cô nhóc chạy đến lan can vẫy tay với anh ta, lại để tay bên miệng hét to, giọng nói hoan hô nhảy cẫng.
“Giang tiên sinh, sao anh lại ở chỗ này?”
Cô từng mang theo toàn bộ ánh sáng đi đến chỗ anh ta, lại bị chính anh ta làm mất.
Trong tim Giang Đình đột nhiên như mở ra một lỗ thủng lớn, ngay cả ánh mắt cũng trở nên mơ hồ, giống như muốn rơi lệ.

Bình luận (0)

Để lại bình luận