Chương 418

TRANG CHỦ / Truyện / Chương 418

Danh sách
Chế độ đọc
Nạp kim tệ

: Không Còn Chỗ
“Không, tôi đã nói là tôi sẽ tự pha nước nóng mà.” Vi Sinh Lẫm đút hai tay vào túi, khó chịu nói: “Kẻo bọn họ lại nói tôi là đồ vô dụng chỉ biết ăn sung mặc sướng, một chút kiến thức sinh hoạt cũng không biết.”
Tiểu Tạ: “…”
Ngay cả nước nóng cũng không biết nấu, không phải là ăn sung mặc sướng sao?
Cô ấy chỉ có thể dạy anh ta: “Trước tiên là như vậy, sau đó là như vậy, nhưng anh muốn lấy nước nóng để làm gì, tôi điều chỉnh độ ấm cho anh.”
Vi Sinh Lẫm: “Chuẩn bị cho Kiều Sở Sở, cô ấy bị sốt cần uống nhiều nước nóng.”
Tiểu Tạ: “?”
Ngay cả nước nóng cũng có người giành với cô ấy sao?
Cuối cùng, Vi Sinh Lẫm điều chỉnh nhiệt độ xong, hài lòng chờ đợi bên cạnh.
Tiểu Tạ nhíu nhíu mày.
Vậy cô ấy đi nhà kính trồng hoa kia hái hoa là được.
Cô ấy bước vào nhà kính, nghe thấy ba giọng nói quen thuộc
Bùi Bất Tiện chế giễu: “Cười chết đi, loại thẩm mỹ như mấy người cho dù có nhận đặt vòng hoa cũng sẽ không có khách hàng ghé đến, còn muốn tặng nữa!”
Bùi Từ dựa sát vào anh ấy, nhếch miệng cười: “Bùi Bất Tiện, em có biết vì sao mẹ lại đặt tên cho em là Bất Tiện không? Cũng là vì em nhỏ tuổi nhất, mẹ hy vọng em đừng hâm mộ ghen tị với những gì các anh trai có, cũng đừng ghen tị với thẩm mỹ của các anh. “
Bùi Bất Tiện né tránh anh ấy: “Em cũng muốn ghen tị lắm, nhưng điều kiện tiên quyết em phải bị mù trước đã.”
Bùi Bất Tiện kiêu ngạo ngắt một nắm hoa tulip màu hồng mềm mại, nói: “Thấy hoa của em chưa? Hoa của em mới đúng là center, hai anh còn không phải muốn tự rước lấy nhục sao.”
Bùi Mộc cười lạnh: “Bất Tiện, bọn anh là anh trai của em, em nói chuyện không chút khách sáo đúng không?”
Bùi Bất Tiện vẻ mặt ngây thơ: “Sao lại không khách sáo? Em chính là vì hai anh là anh trai mới nhắc nhở hai anh đấy, có hoa em tặng rồi, hai anh đừng tặng hoa nữa, không bằng bày ở đầu giường hai tên hề đi, đó là chân dung của hai anh đấy.”
Bùi Mộc: “…”
Bùi Từ: “…”
Hai người nhìn nhau, lập tức nhấc Bùi Bất Tiện lên!!
Bùi Bất Tiện: “?”
Tiểu Tạ đóng cửa nhà kính, nghi ngờ nhân sinh: “Sao càng ngày mình càng cảm thấy bầu không khí giữa bọn họ là lạ, giống như vở kịch hậu cung chuyển giới vậy!”
Cô ấy nhanh chóng lắc lắc đầu.
Phần đưa nước không có, phần làm cháo không, phần hoa cũng mất.
Hay là cô ấy đến bên cạnh chăm sóc cô Kiều đi, như vậy cũng thành tâm hơn.
Tiểu Tạ đi lên tầng hai, nhẹ nhàng đẩy cửa phòng Kiều Sở Sở.
Ánh sáng từ hành lang chiếu thẳng vào căn phòng mờ tối của cô.
Không khí tràn ngập mùi sữa tắm xen lẫn mùi dầu gội thoang thoảng.
Cô ấy thò đầu vào, nhìn thấy một nhóm anh chàng đẹp trai đang ngồi bên giường, hoặc ngồi trên bàn và ghế sofa, mặc quần áo ở nhà thoải mái. Có một số đang đặt laptop trên đùi xử lý công việc, một số chỉ đơn thuần ngồi thôi
Dường như bọn họ đã tắm cả, không chỉnh trang chỉn chu, ngược lại có một hương vị khác.
Tiểu Tạ đẩy cửa vào như vậy, tất cả bọn họ đều ngước mắt nhìn cô ấy.

Ở đây làm gì còn có vị trí cho cô ấy!!
Tiểu Tạ vô thức muốn rời đi, nhưng do dự mãi, vẫn phải bất chấp nói: “Các vị, sao không để đến lượt tôi chăm sóc? Cả đêm qua các vị đều ngủ không ngon giấc, gần đây bên ngoài có rất nhiều người bị nhiễm virus cảm cúm, có lẽ cô Kiều đã bị lây nhiễm virus rồi, mọi người ở cùng lâu như vậy rất dễ dàng bị lây bệnh.”
Bùi Du Xuyên không đồng tình: “Đều là những người khỏe mạnh, sao có thể dễ dàng bị lây nhiễm như vậy? Chúng tôi không cần cô lo, tự chúng tôi làm được.”
Tiểu Tạ: “… Được.”
Cô ấy thất vọng đóng cửa lại, mím môi buồn bã, khóc không ra nước mắt.
Tại sao mọi chuyện lại như vậy!
Muốn lấy chút ấn tượng tốt cũng không có cơ hội!
Bùi Triệt nhìn cánh cửa đã đóng lại, giọng đều đều nói: “Tiểu Tạ nói đúng, gần đây quả thực có dịch cảm cúm, rất nhiều người bị sốt.”
Anh ấy nhìn những người đàn ông đang tụ tập trong phòng, nói: “Không bằng mọi người đều ra ngoài đi, như vậy cũng có thể an toàn một chút.”
Vi Sinh Văn Trạm ngước mắt từ trên máy tính lên: “Cậu Bùi lo lắng chúng tôi sẽ bị lây nhiễm, hay là cho rằng chúng tôi vướng víu?”
Bùi Triệt: “…?”
Vi Sinh Văn Trạm đẩy kính lên, nhẹ nhàng nói: “Nếu như cậu muốn thế giới hai người, cậu có thể thành thật nói thẳng, tôi có thể ra ngoài nhường chỗ cho hai người.”

Bình luận (0)

Để lại bình luận